Thứ Tư, 12 tháng 2, 2020

Hot boy Vietnam Idol - Đinh Ứng Phi Trường bất ngờ tái xuất trong gameshow với ngoại hình mũm mĩm

" " tuần này tiếp chuyện lên sóng với sự góp mặt của loạt ca sĩ nổi tiếng từ những cuộc thì như "Vietnam Idol" hay "X-Factor" như: Hải Yến, Đinh Ứng sân bay, Tuyết Mai, Minh Sang và Chu Bin, Đinh Kiến Phong – hai gương mặt cũng quen thuộc với các khán giả trẻ.

Bản lĩnh ngôi sao: Giao lưu với trường bay, Tuyết Mai, Hải Yến...

gây nhiều sự để ý khi anh tái xuất trong gameshow với vẻ ngoài bảnh bảo, điển trai như thời còn dự "Vietnam Idol 2008". Sau cuộc thi, anh từng có nhiều ca khúc được yêu thích như "Nỗi nhớ kéo dài", "Sông có khúc người có lúc", "Tình yêu không trọn"... Nhưng sau đó anh hạn chế xuất hiện và dành thời kì kinh dinh, coi sóc gia đình nhỏ. Hai năm trở lại đây, trường bay mới đôi khi trở lại showbiz, xuất hiện trong một vài gameshow và vẫn nhận được nhiều sự yêu quý của khán giả vì hình ảnh đôn hậu, kiệm lời.

Hot boy Vietnam Idol - Đinh Ứng Phi Trường bất ngờ tái xuất trong gameshow với ngoại hình mũm mĩm - Ảnh 2.
Hot boy Vietnam Idol - Đinh Ứng Phi Trường bất ngờ tái xuất trong gameshow với ngoại hình mũm mĩm - Ảnh 3.

MC Nguyên Khang cũng nhận ra sự thay đổi ngoại hình của nam ca sĩ vì có chút tròn trịa hơn thời "Vietnam Idol" nên liền hỏi thăm. sân bay đáp trả: "thời kì nó làm cho con người ta đổi thay mà anh" . MC Nguyên Khang hài hước chọc: "Thời gian hà khắc và tàn nhẫn quá em nhỉ!".

Tuyết Mai cũng gây chú ý khi cô quay trở lại showbiz với tên thật Tuyết Mai chứ không phải nghệ danh Uyên Nguyên như thời còn thi "nguyên tố bí hiểm". Khi MC Nguyên Khang thắc mắc vì sao thì nữ ca sĩ san sẻ: "Sau "nguyên tố bí mật" thì em không hoạt động âm nhạc nữa mà lấy chồng sinh con. Sau 4 năm em nghĩ khán giả chắc cũng đã quên cái nghệ danh đó thì em đã quyết định quay lại với tên thật của mình. Một lý do nữa đó là mỗi khi ghi hợp đồng em đỡ phải ghi 2 tên anh ạ".

Hot boy Vietnam Idol - Đinh Ứng Phi Trường bất ngờ tái xuất trong gameshow với ngoại hình mũm mĩm - Ảnh 4.

Quay trở lại những diễn biến chính trong chương trình, Hải Yến, Chu Bin và Đinh Kiến Phong lập thành một đội. sân bay, Tuyết Mai, Minh Sang về chung đội còn lại.

Vòng trước nhất khởi động bằng một trò chơi khôn cùng đơn giản, sân bay và Đinh Kiến Phong đại diện 2 đội thi đấu. Để thực hiện được thử thách này, khách mời phải dùng miệng kẹp chặt 2 que kem và gắp những viên kẹo dẻo đã được chuẩn bị sẵn về đích. Bằng sự khéo léo# của mình, Phi Trường đã mang về 20 điểm trước tiên cho đội của mình.

Hot boy Vietnam Idol - Đinh Ứng Phi Trường bất ngờ tái xuất trong gameshow với ngoại hình mũm mĩm - Ảnh 5.

Vòng thứ 2 bắt đầu gay cấn với lượt chơi của Hải Yến và Minh Sang với trò chơi vòng eo dẻo dai. Đây cũng là trò chơi quen thuộc của "Bản lĩnh ngôi sao". Các khách mời phải miêu tả sự dai sức, khéo léo# khi chuyển di vòng eo liên tục cho chiếc đĩa CD xoay theo vòng lò xo để về đích. Hải Yến giành thắng lợi và cân bằng số điểm với đội còn lại.

Hot boy Vietnam Idol - Đinh Ứng Phi Trường bất ngờ tái xuất trong gameshow với ngoại hình mũm mĩm - Ảnh 6.

Lượt 2 sẽ giúp cho một trong 2 đội bứt phá nên cả Đinh Kiến Phong và Phi Trường đều cực kỳ phấn khởi và hết mình trong phần chơi. sân bay giúp cho đội mình vươn lên khi giành chiến thắng trong lượt chơi này với 20 điểm.

Vòng 3 mang tên "Chinh phục đỉnh cao" sẽ là nhịp chung cục cho 2 đội phân thắng phụ. Vòng chơi này có những câu hỏi tri thức và đố mẹo, thử thách tri thức của các nghệ sĩ. Điều thú là dưới mỗi thùng chứa số điểm đều có những con vật dễ gây sợ hãi như lươn, cá, ếch… nên không ít nghệ sĩ than trời khi đến phần chơi này. Đội của trường bay và Tuyết Mai đã thừa thắng xông lên, giành chiến thắng rốt cuộc với 120 điểm. Đội của Hải Yến về nhì với tổng số điểm 70.

Hot boy Vietnam Idol - Đinh Ứng Phi Trường bất ngờ tái xuất trong gameshow với ngoại hình mũm mĩm - Ảnh 7.

"Bản lĩnh ngôi sao" được phát sóng 19h15 thứ Hai hàng phẳng trên kênh THVL1.

Ảnh: Team Sâu Béo

Chị em mua thanh long về làm mặt nạ này thì da dẻ mượt mà, nếp nhăn cũng mờ đi thấy rõ

Từ lâu, nha đam, dưa chuột hay chanh đã là những loại thực vật thường được các chị em sử dụng trong chuyện làm đẹp. Tuy nhiên có một loại quả có rất nhiều ích không kém nhưng mà không được nhiều người để ý, đó chính là: thanh long.

Chị em mua thanh long về làm mặt nạ này thì da dẻ mượt mà, nếp nhăn cũng mờ đi thấy rõ - Ảnh 1.

Thanh long đem đến rất nhiều lợi ích cho làn da từ việc chống lão hóa, dưỡng ẩm cho đến làm dịu. Cụ thể những lợi. của thanh long đến làn da bao gồm:

Làm sáng da, chống lão hóa: Trong trái thanh long có thành phần giàu chất chống oxy hóa giúp hạn chế sự hình thành gốc tự do và các dấu hiệu lão hóa. ngoại giả, trong trái thanh long còn có chứa hàm lượng vitamin C cao giúp da sáng khỏe, làm mờ vết thâm nám.

Dưỡng ẩm và làm dịu da: Giống như lô hội, thanh long cũng có khả năng giúp làm lành và xoa dịu vết thương rất tốt. Chỉ cần cắt một miếng thanh long bôi lên vùng da đang bị mụn hoặc bị cháy nắng, đỏ rát bạn sẽ thấy vùng da này bớt đỏ và mau lành hơn. Với những cô nàng có làn da khô, nứt nẻ, thanh long cũng giúp bổ sung độ ẩm giúp da mượt mà và căng bóng hơn.

Giảm cân, giữ dáng: Bên cạnh hiệu quả trong chuyện làm đẹp, thanh long còn là loại quả giúp bạn giảm cân hiệu quả. Trong 100g thanh long chỉ có 40kcal, nước chiếm tới 87% vậy nên việc ăn thanh long có thể giúp bạn nhanh no và ăn ít hơn.

Chị em mua thanh long về làm mặt nạ này thì da dẻ mượt mà, nếp nhăn cũng mờ đi thấy rõ - Ảnh 2.

Cách làm mặt nạ thanh long phổ quát được nhiều tín đồ làm đẹp yêu thích đó là trộn thanh long cùng dầu oliu và lô hội.
Chị em mua thanh long về làm mặt nạ này thì da dẻ mượt mà, nếp nhăn cũng mờ đi thấy rõ - Ảnh 3.

Thanh long, lô hội, dầu oliu là mặt nạ giúp dưỡng ẩm cho da hiệu quả. Bạn có thể cho thêm một tẹo tinh dầu chanh giúp mặt nạ có hương thơm dịu nhẹ dễ chịu.

Chị em mua thanh long về làm mặt nạ này thì da dẻ mượt mà, nếp nhăn cũng mờ đi thấy rõ - Ảnh 4.

Trong công thức này thanh long giúp dưỡng ẩm và làm sáng da; nha đam giúp làm dịu da còn dầu oliu giúp dưỡng ẩm sâu.

Chị em mua thanh long về làm mặt nạ này thì da dẻ mượt mà, nếp nhăn cũng mờ đi thấy rõ - Ảnh 5.

Sau khi trộn đều nguyên liệu, bạn đắp mặt nạ này trên da trong khoảng 10 phút thì rửa sạch. Khi này bạn có thể thấy làn da mượt mà và ẩm mịn thấy rõ.

Ngoài ra, bạn cũng có thể trộn thanh long cùng sữa chua không đường để làm mặt nạ dưỡng ẩm, chống lão hóa cho da.

Bên cạnh đó, nhiều hãng mỹ phẩm cũng cho ra những sản phẩm có chiết xuất từ thanh long giúp công cuộc làm đẹp của những cô nàng bận rộn hiệu quả hơn.



Cắm sừng vì hận chồng phản bội, nữ đại gia không đành lòng buông tay tình trẻ

Tôi năm nay ngoài 40 tuổi, hiện đang cùng chồng điều hành một công ty sinh sản đồ may mặc xuất khẩu. mặc dầu đã bước vào tuổi đứng tuổi nhưng do biết chăm sóc sắc đẹp nên trông tôi trẻ hơn so với tuổi. Trong những năm gần đây, con trai, con gái tôi đều lần lượt tốt nghiệp đại học và đi làm, tôi cũng có nhiều thời gian hơn cho bản thân.

Trong mắt người dưng, tôi có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tôi với chồng có sự nghiệp thành công, các con sáng dạ, học giỏi. Mọi thứ đều hoàn hảo. Nhưng sâu trong trái tim tôi vẫn chất chứa những nỗi niềm khó nói. 5 năm về trước, chồng tôi sa đà vào những thú vui bên ngoài và ít quan hoài đến vợ con. Mọi chuyện trong gia đình, anh đều phó mặc cho tôi toan tính.

Cắm sừng vì hận chồng phản bội, nữ đại gia không đành lòng buông tay tình trẻ - 1

Hình minh họa

Chồng tôi từng cặp kè với một cô bồ trẻ đẹp. 2 người đi lại với nhau được nửa năm thì bị tôi phát hiện. Lúc đó tôi 35 tuổi, đủ chín chắn để biết mình nên làm gì. Tôi dùng hết lời lẽ khuyên răn chồng nghĩ đến các con, quay về với gia đình.

Chồng tôi sau một thời gian đam mê mù quáng, anh cũng dứt hẳn chuyện tình cảm với cô bồ kia. Tôi tuy bên ngoài tỏ ra vui vẻ với chồng nhưng đêm xuống, tôi không thể gần gụi với chồng như xưa. Tôi vẫn hận anh ấy. Tôi cảm thấy anh ấy đã chung đụng với người khác nên không xứng đáng với tôi nữa. Tôi nhiều lần hạ nhục chồng vì chuyện này.

Chúng tôi cứ thế sống với nhau như 2 chiếc bóng đến nay. Chồng tôi đã hối hận, quay về với gia đình. Anh quan tâm nhiều hơn tới vợ con. Anh hay đưa mẹ con tôi đi du lịch. Nhưng đêm xuống, khi còn 2 người ở bên nhau, chúng tôi nằm quay lưng về 2 phía.

Gần đây, tôi vào miền Nam mở thêm chi nhánh và quen biết với Vũ - chàng viên chức kinh dinh trẻ hơn tôi 10 tuổi. Vũ từng trải lại sâu sắc, anh ấy mau chóng nhận ra được những tâm sự sâu kín nhất trong lòng tôi. Chúng tôi mau chóng “bắt được sóng” và đi quá giới hạn. Qua tìm hiểu, tôi biết Vũ đang hò hẹn với một cô gái kém anh ta 5 tuổi. Tuy nhiên, anh vẫn liên lạc và qua lại với tôi một cách lén lút trong mỗi lần tôi vào miền Nam công tác. Anh nói về chuyện giường chiếu, cô ấy không thể bì được với tôi.

Tôi biết chuyện Vũ có tình nhân nhưng không ghen. Vì tôi cũng là nữ giới đã có chồng. Tôi hỏi Vũ khi nào chuyện của chúng tôi sẽ chấm dứt, Vũ nói vu vơ rằng khi anh ấy lấy vợ hoặc tôi... bỏ chồng.

Càng yêu Vũ, tôi càng muốn rời bỏ người chồng hiện tại của tôi. Đêm đến, tôi vẫn ngủ bên cạnh chồng, thậm chí làm chuyện ấy với chồng nhưng trong lòng tôi vẫn chỉ nhớ đến Vũ. Tôi ước ao được vứt bỏ tất để đến bên anh ấy, để được sống cho bản thân mình.

Con gái tôi đã mù mờ nhận ra chuyện tình cảm ngoài luồng của tôi. Con bé có tư tưởng thoáng và tiến bộ. Con nói tôi đã nửa thế cục sống vì người khác, đã đến lúc tôi cần sống cho riêng mình. Tôi chỉ ậm ừ chứ không nói gì nữa.

hiện tại, chồng vẫn quan tâm, đối xử tốt với tôi nhưng tôi chỉ nghĩ đến Vũ. Tôi không biết phải làm sao, xin độc giả cho tôi lời khuyên.

Theo Thuỷ

Dân Việt

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi...

Cầm trên tay lá đơn kêu cứu đẫm nước mắt của cô giáo Đoàn Thị Nguyệt, càn trường phổ quát dân tộc bán trú THCS huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên. Chúng tôi ngay thức thì đến ngay bệnh viện Châm cứu trung ương, nơi anh Doãn Văn Mạnh (chồng chị Nguyệt) đang nằm điều trị.

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi... - 1

Đang là cán bộ trẻ của Ban Tuyên giáo huyện Mường Nhé (Điện Biên), anh Mạnh (40tuổi) bị bệnh viêm não biến chứng và trở nên người sống thực vật.

Dẫn chúng tôi tới buồng bệnh nhân, thầy thuốc Vũ Thị Điệp ái ngại chia sẻ: Nhìn anh Mạnh, chúng tôi ai nấy đêù xót xa, anh ấy còn trẻ quá, lại đang là cán bộ trẻ rất có triển vọng thì mắc bệnh.

Theo thầy thuốc Điêpk, ngày nay trông nom bệnh nhân chỉ có bố mẹ già đã gần 80 tuổi, vì điều kiện quá xa xôi lại còn công việc ở trường và coi sóc 2 cháu nhỏ, nên vợ anh Mạnh hi hữu mới xuống thăm chồng được. Theo gia đình cho biết, họ đã phải bán hết tài sản, ruộng đất và vay để chạy chữa cho anh Mạnh suốt 2 năm qua.

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi... - 2
Căn bệnh viêm não quái, khiến anh sống đời thực vật đã 2 năm nay

Nói về tình trạng bệnh nhân, thầy thuốc Điệp cho biết thêm: “ngày nay bệnh tình anh Mạnh vẫn còn rất nặng, liệt cả người và chưa nói được, vẫn phải ăn qua xông, phải điều trị tích cực, lâu dài và tốn kém.

Sau 2 đợt điều trị, chúng tôi thấy bệnh nhân có tiến triển tốt. Tiên lượng bệnh nhân vẫn còn cơ hội bình phục, nhưng hoàn cảnh gia đình đã quá kiệt quệ. nên chi, chúng tôi cũng rất mong mỏi mọi người chung tay viện trợ, để anh Mạnh được tiếp chuyện điều trị".

Trên giường bệnh của khoa Lão, trước mắt chúng tôi là một hình hài tiều tụy với đôi mắt mở to vô hồn, một ống xông mũi để tiếp thức ăn qua đường mũi.

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi... - 3

Để chữa trị cho anh, 2 bên nội ngoại phải xúm vào nhưng tiêu đến đồng bạc rút cuộc mà bệnh tình của anh vẫn còn quá nặng.

Ở bên coi sóc con trai là 2 ông bà tuổi chừng ngoài 70, dáng vẻ lam lũ, khắc khổ. Ghé sát tai con trai, 2 tay thì không ngừng bóp chân, bóp tay cho con, thấy chúng tôi, bà Tân ứa nước mắt nghẹn ngào :

“2 năm nay, ngày nào tôi cũng trò chuyện với nó, nhưng nó vẫn vậy. Đẻ con ra khỏe mạnh, nuôi con lớn khôn trưởng thành, giờ nhìn nó thành ra thế này, vợ chồng tôi như đứt từng khúc ruột.

Chúng tôi già rồi, chẳng biết còn được bao lâu nữa, không biết vợ chồng tôi có chờ được đến ngày lại được nghe thấy tiếng con gọi bố, mẹ không nữa?”, bà Tân nghẹn ngào.

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi... - 4

Bệnh tình của anh Mạnh phải chữa trị hăng hái, lâu dài và tốn kém, hiện anh đã có dấu hiệu tiến triển tốt nhưng gia đình thì đã quá kiệt quệ.

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi... - 5
Nỗi đớn đau cùng cực trên khuân mặt các đấng sinh thành…

Bà Tân ngậm ngùi cho biết: ông bà vốn quê Ba Vì (Hà Nội), năm 2006 anh Mạnh sau khi học xong xung phong lên Mường Nhé công tác. Là một cán bộ trẻ có năng lực, giàu máu nóng ở bất cứ vị trí nào anh Mạnh cũng hoàn thành rất tốt nhiệm vụ được giao. Đang công tác ở ban Tuyên giáo huyện Mường Nhé, với một mai sau đầy triển vọng thì anh Mạnh bỗng mắc bệnh hiểm nghèo.

Tai họa giáng xuống người cán bộ trẻ vào cuối năm 2017. Khi ấy anh Mạnh thấy sốt và đau đầu, vì mải mê công việc nên anh không đi khám. Cho đến khi sốt cao quá khiến anh bất tỉnh, lúc đó mọi người vội đưa anh đi cấp cứu, ở tuyến dưới bệnh của anh vẫn không giảm, cho đến khi lên đến tuyến trung ương, thì mới biết anh bị viêm não đã biến chứng.

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi... - 6

Đã 2 năm nay, người mẹ già này thầm thì vào tai con trai chỉ mong được một lần nghe thấy tiếng con gọi mẹ.

Tiếp sau đó là những ngày tháng chạy chữa khắp mọi nơi, cả gia đình 2 bên nội ngoại xúm vào, ruộng nương bán hết, nhà cửa vắt, cứ nghe người ta mách chỗ nào chữa chạy được là lại đưa anh Mạnh đến. Nhưng rồi tiền hết mà bệnh tình của anh vẫn không lui. Từ một cán bộ trẻ đầy triển vọng, từ một người con hiếu hạnh, người chồng, người cha mẫu mực, căn bệnh quái ác đã khiến anh Mạnh phải sống đời thực vật 2 năm nay.

“Vợ nó mới gọi điện báo chưa vay được tiền, còn công việc ở trường, lại còn việc học hành của đứa lớn 12 và chăm nom đứa nhỏ 3 tuổi nên vợ nó nhờ ông bà coi sóc chồng. Tôi thương con trai, con dâu quá, cũng muốn làm gì đấy để cứu con trai, nhưng chúng tôi già rồi, giờ chỉ còn chút sức tàn này thôi. Tôi biết lấy gì để cứu con tôi đây?!...”, nói rồi người mẹ già bưng mặt khóc nấc lên.

Người mẹ nghẹn ngào 2 năm nay chỉ ước được một lần nghe tiếng con gọi... - 7

Tuổi đã cao, sức đã yếu bà lo sợ không chờ được đến ngày lại được nghe thấy tiếng gọi mẹ của con trai.

Mọi sự viện trợ xin gửi về:

1. Mã số 3638: Bà Đặng Thị Tân.

Địa chỉ: Thôn 5, xã Ba Trại, Ba Vì, Hà Nội.

ĐT: 0367678880.

Hiện bà Tân đang săn sóc anh Mạnh ở bệnh viện Châm cứu trung ương.

2. Báo điện tử Dân trí.

Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội

Tel: 024. 3. 7366.491/ Fax: 024. 3. 7366.490

Email: nhanai@dantri.com.vn

Bạn đọc ủng hộ qua các trương mục sau:

* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:

Tên TK:Báo Điện tử Dân trí

Số TK: 0451000476889

Tại: Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.

* account USD tại VietComBank:

Account Name: Bao Dien tu Dan tri

Account Number: 0451370477371

Swift Code: BFTV VNVX 045

Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)

* trương mục VNĐ tại VietinBank:

Tên TK: Báo Điện tử Dân trí

Số TK: 129 0000 61096

Tại: Ngân hàng thương nghiệp Cổ phần công thương nghiệp Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm

* trương mục VND tại nhà băng TMCP Đầu tư và phát triển Việt Nam (BIDV)

Tên trương mục : Báo Điện tử Dân trí

Số account : 2611 000 3366 882

Tại: Ngân hàng TMCP Đầu tư và phát triển Việt Nam– Chi nhánh Tràng An

Địa chỉ : Số 11 phố Cửa Bắc, Quận Ba Đình, tỉnh thành Hà Nội; ĐT: 0436869656.

* Tài khoản USD tại nhà băng TMCP Đầu tư và phát triển Việt Nam (BIDV)

Account Name: Bao Dien tu Dan tri

Account Number : 2611 037 3366 886

Swift Code: BIDVVNVX261

Bank Name: Bank for Investment and Development of Vietnam JSC,Trang An Branch

Address: No 11 Cua Bac Str.,Ba Dinh Dist.,Hanoi, Vietnam;

Tel: (84-4)3686 9656.

* Tài khoản VNĐ tại nhà băng Quân đội (MB)

Tên TK: Báo Điện tử Dân trí

Số TK: 0721101010006

Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội

* Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội (MB)

Tên TK: Bao Dien tu Dan tri

Số TK: 0721101011002

Swift Code: MSCBVNVX

Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)

* account VND tại nhà băng Agribank:

- Tên Tài khoản: Báo Điện tử Dân trí

- Số Tài khoản VND: 1400206034036

- Tại Ngân hàng: Agribank CN Láng Hạ

3. Văn phòng đại diện của báo:

VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh.

Tel: 0239.3.857.122

VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng.

Tel: 0236. 3653 725

VP TPHCM: số 294 - 296 đường Trường Sa, phường 2, quận Phú Nhuận, TPHCM.

Tel: 028. 3517 6331 (Trong giờ Hành chánh) hoặc số hotline 0974567567

VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ.

Tel: 0292.3.733.269

Hương Hồng

Siêu môtô Ducati Panigale Superleggera V4 giá 100.000 USD

Panigale V4 trở thành mẫu xe mạnh và sở hữu nhiều công nghệ nhất trong dải sản phẩm của Ducati. Mẫu superbike có khung sườn hoàn toàn bằng sợi carbon. Những bộ phận như gắp sau, la-zăng cũng hao hao.

Ducati trình làng Panigale Superleggera V4 2020. Ảnh: Ducati

Ducati trình làng Panigale Superleggera V4 2020. Ảnh: Ducati

Chất liệu sợi carbon cũng được sử dụng ở quây gió, "vây cá" khí động học ở đầu xe lấy cảm hứng từ xe đua MotoGP. Ở tốc độ 270 km/h, Panigale Superleggera tạo một lực ép 50 kg xuống mặt đường, nhiều hơn 20 kg so với phiên bản V4 và V4R. Với trang bị ống xả Akrapovic, động cơ bốn xi-lanh dung tích 998 phân khối của xe đạt công suất 224 mã lực tại vòng tua máy 15.250 vòng/phút, mô-men xoắn cực đại 118 Nm tại 11.570 Nm.

Khi lắp thêm một số trang bị kiểu đường đua, công suất của Ducati Panigale Superleggera V4 tăng lên 234 sức ngựa tại 15.500 vòng/phút, mô-men xoắn cực đại 120 Nm tại 11.750 vòng/phút. Những tham số sức mạnh tối ưu hơn nhưng động cơ phiên bản mới nhẹ hơn 6 kg so với . Trọng lượng xe đạt 159 kg, nhẹ hơn bản tiêu chuẩn 16 kg.

Đi kèm những nâng cấp về sức mạnh động cơ là hệ thống điều khiển điện tử của xe cũng được nâng cấp theo cấp độ đường đua. Ngoài ba chế độ lái (Race A, Race B, Sport), người điều khiển có thêm năm chế độ tùy chỉnh khác nhau.

Superleggera V4 chỉ sinh sản giới hạn 500 xe và giá 100.000 USD.

Phạm Trung

Quy định nào buộc đầu bếp đeo khẩu trang khi nấu ăn?

Tôi xin hỏi có quy định nào yêu cầu về việc này?

Luật sư giải đáp

Đầu bếp trực tiếp chế biến thức ăn mà không đeo khẩu trang là hành vi không hợp vệ sinh, có thể gây mất an toàn thực phẩm, ảnh hưởng đến sức khỏe của khách hàng nên sẽ bị xử phạt theo quy định của pháp luật.

Theo điểm d khoản 1 điều 15 Nghị định số 115/2018/NĐ-CP, mức phạt tiền từ một triệu đồng đến 3 triệu đồng được ứng dụng nếu người trực tiếp chế biến thức ăn mà không đội mũ, đeo khẩu trang trong kinh dinh dịch vụ ăn uống thuộc loại hình cơ sở chế biến suất ăn sẵn, căng tin kinh doanh ăn uống, bếp ăn tập thể; bếp ăn, nhà hàng ăn uống, nhà hàng ăn uống của khách sạn, khu nghỉ dưỡng; cửa hàng ăn uống, cửa hàng, quầy hàng kinh doanh thức ăn ngay, thực phẩm chín và các loại hình khác thực hiện việc chế biến, cung cấp thực phẩm.

Mức phạt này cũng ứng dụng với người có hành vi bày bán, chứa đựng thực phẩm trên thiết bị, công cụ, nguyên liệu không đảm bảo vệ sinh; không có đủ dụng cụ chế biến, bảo quản và dùng riêng đối với thực phẩm tươi sống, thực phẩm đã qua chế biến; nơi chế biến, kinh dinh, bảo quản có côn trùng, động vật gây hại xâm nhập; không cắt ngắn móng tay; không sử dụng bao tay khi tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm chín, thức ăn.

Nếu trường hợp vi phạm là tổ chức, mức phạt từ 2 đến 6 triệu đồng.

Chủ tịch Ủy ban quần chúng cấp xã, huyện, tỉnh; trưởng công an cấp huyện, giám đốc công an tỉnh; đội trưởng quản lý thị trường; chi cục trưởng chi cục Quản lý thị trường thuộc Sở công thương nghiệp; cục trưởng quản lý thị trường; chánh thanh tra Sở Y tế... được quyền xử phạt những người vi phạm lỗi nêu trên.

trạng sư Phạm Thanh Hữu

Đoàn trạng sư TP HCM

PNJ làm mới dịch vụ giao hàng tận nơi dịp Valentine

Dịch vụ mua trang sức giao hàng tận nơi hợp với người bận rộn, giúp khách hàng giải tỏa nỗi lo thiếu thời kì sắm sửa cho nhân tình, nhất là khi Valentine năm nay rơi vào thứ sáu, ngày còn làm việc. Bên cạnh phương thức kinh doanh truyền thống, trong thời kì qua PNJ đã đẩy mạnh dịch vụ mua sắm trực tuyến đến các khách hàng quen thuộc và nhóm khách hàng chuộng trải nghiệm mua sắm online thuận tiện, nhanh chóng.

Bộ sưu tập True Love Locker.

Bộ sưu tập True Love Locker.

Với thiên hướng đón đầu, mùa Valentine năm nay PNJ ra mắt dịch vụ thần Cupid giao hàng tận nhà. Vị thần lừng danh trong thần thoại Hy Lạp sẽ "hóa thân" thành phiên bản thần tình PNJ, mang đến cho khách hàng sự bất ngờ và ngọt, lãng mạn.

Bộ sưu tập chủ lực cho mùa Valetine mang tên "True Love Locker - ái tình thực thụ" với thiết kế độc đáo, hàm chứa ý nghĩa tinh tế, nhẹ nhàng "kết nối hai con tim đồng điệu". Bên cạnh đó, một loạn sản phẩm ấn tượng và đẹp mắt trong bộ sưu tập Lộc xuân, Sunflower, Disney... cũng sẽ là sự lựa chọn hiệp, đa dạng cho món quà dịp 14/2.

Bộ sản phẩm thiết kế tinh tế với ý nghĩa khóa đôi tim yêu lồng ghép phù hợp trong từng loại trang sức.

Bộ sản phẩm thiết kế tinh tế với ý nghĩa "khóa đôi tim yêu" lồng ghép ăn nhập trong từng loại trang sức.

Trang sức kim cương, đá màu và nhẫn cưới cũng là những mặt hàng nằm trong top sản phẩm được yêu thích nhất của PNJ trong suốt thời gian qua.

"Từ lâu, trang sức là món quà dành tặng cho những ai ham cái đẹp và hướng tới sự hoàn mỹ. Đặc biệt trong dịp lễ người tình, trang sức còn giúp các đôi thể hiện cảm xúc hoà quyện, đồng điệu và là minh chứng tình rõ nét lưu dấu chốc lát đẹp giữa hai người", đại diện PNJ san sẻ.

Ưu đãi được cập nhật tại đây website: www.pnj.com.vn hoặc liên hệ hotline 1800545457.

Ưu đãi được cập nhật hoặc liên quan hotline 1800545457. Xem thêm sản phẩm khác .

Nhằm giúp khách hàng dễ dàng tuyển lựa tặng vật như ý, PNJ dành tặng ưu đãi 20% cùng nhiều khuyến mãi khác cho khách hàng mua sắm dịp Valentine.

PNJ làm mới dịch vụ giao hàng tận nơi dịp Valentine
PNJ làm mới dịch vụ giao hàng tận nơi dịp Valentine

Minh Anh

Vượt qua khó khăn ngày hôm nay để chào đón ngày mai

Tôi là con gái duy nhất trong số 4 anh chị em, ngoài việc học, 4 anh em tôi phải đi lấy rau lợn, rau bò phụ giúp bác mẹ. Cứ thế, thời kì dần trôi đi, bao nỗi khó nhọc của bố mẹ và sự nỗ lực của 4 anh em tôi đã được đền đáp. Cả 4 anh em đều được học hành, có nghề và công ăn việc làm ổn định.

Ở độ tuổi Canh Thân, sinh năm 1980, tôi đứa con gái duy nhất ở làng đi học đầy đủ và tháng 8/2001 có được tấm bằng trung cấp sư phạm chuyên ngành mầm non chính quy đi xin việc. Ai cũng bảo, tuổi Canh Thân khó nhọc, kém may mắn, nhất lại là nữ càng nặng nhọc hơn. Nhưng tôi luôn nghĩ đến câu nói của dân gian để lại "Tuổi Thân thì mặc tuổi Thân, sinh vào giờ Dần vẫn sướng như Tiên" và rồi cuối cùng thì may mắn cũng đã đến với tôi. Tôi được nhận luôn vào làm cô giáo mầm non ở trường công lập của xã và được hưởng lương của Phòng Giáo dục.

Tôi trong một cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình Việt Nam.

Tôi trong một cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình Việt Nam.

Tháng 11/2001, tôi xây dựng gia đình. Chồng tôi là người cùng thôn, bố anh mất sớm, anh phải bỏ học giữa chừng để phụ mẹ nuôi 3 em. Cả 2 bên gia đình đều là nông dân nghèo và đông con, vợ chồng chúng tôi lấy nhau, xuất phát điểm là ở ngôi nhà cấp 4, nền đất, trong nhà không có vật dụng gì quý. Tôi nhớ rất rõ buổi tối trước nhất về nhà chồng, bố tôi gọi chồng tôi lại uống nước và bảo "Bố không có tiền cho con gái làm của hồi môn, bố chỉ có cái chữ cho nó, 2 đứa về bảo nhau làm ăn, tự lo cuộc sống".

Đến tận hiện thời, mỗi khi nghĩ đến câu nói đó, 2 vợ chồng tôi đều chảy nước mắt. Tôi rất may mắn khi được sinh ra trong một gia đình tuy nghèo nhưng cha mẹ chú trọng việc học hành của con cái, và may mắn hơn nữa chồng tôi là người nhân hậu, siêng năng, chịu thương chịu khó, tần tiện vun vén cho gia đình. Năm 2002, tôi sinh cháu gái đầu lòng; năm 2008, tôi sinh cháu trai thứ 2. Cuộc sống dần dần ổn định và khá hơn, có công việc thu nhập đều, chúng tôi sửa chữa trang hoàng nhà cửa, mua sắm vật dụng.

Là chị dâu lớn duy nhất trong gia đình, tôi luôn tinh thần được bổn phận của mình với gia đình, với mẹ chồng và các em, các cháu bên chồng. Khi các em chồng sinh con hay các con, các cháu ốm, tôi đều đứng lên lo việc. Chủ nhật hàng tuần, tôi luôn cải thiện bữa cơm gia đình, mời các em, các cháu đến ăn cùng cho vui vẻ, hòa thuận. Không phải là cuộc sống dư giả hay tiêu sài hoang, mà tôi nghĩ đây là sự kết nối tình thân gia đình.

Bằng tình thương xót, nghĩa vụ, sự san sớt từ cái tâm của mình, tôi được gia đình nhà chồng rất yêu quý, mọi sự cố gắng đều được đền đáp. Khi lấy nhau được tròn 15 năm, năm 2016 chúng tôi xây được ngôi nhà 2 tầng với mặt bằng 70m2. người thân, bạn bè, làng xóm đều mừng và háo hức cho chúng tôi vì 2 vợ chồng đều công việc ổn định, đi làm được cấp trên tin cậy, đồng nghiệp quý mến, con ngoan học giỏi, lại luôn được cả gia đình nhà chồng xót thương; có nhà đẹp để ở, không còn cảnh phải lấy chậu thau hứng dột, không còn cảnh khi trời nóng cả nhà phải chui vào trong một cái buồng bé xíu để nằm chỉ có duy nhất một cái điều hòa. Cuộc sống có thể nói là viên mãn.

Thế nhưng đúng là không ai biết trước được điều gì, tôi còn nhớ như in, một buổi sáng ngày hè tháng 7/2018, khi đưa em chồng đi mổ u tuyến giáp ở Bệnh viện Ung bướu Hà Nội, trong thời kì chờ đợi, tôi tranh thủ đi khám. thầy thuốc bảo tôi có u mỡ ở thành bụng, nên giải phẫu. Chiều hôm đó, một mình tôi quay về Bệnh viện tuyến huyện khám lại lần nữa và thầy thuốc cũng tư vấn nên phẫu thuật. Tôi gọi điện về cho chồng, bàn với gia đình và hợp nhất nhập Viện.

Ngày 18/7/2018, tôi đã được phẫu thuật và nằm điều trị tại Bệnh viện huyện, 5 ngày sau thì được bác sỹ thông báo rằng kết quả xét nghiệm bệnh phẩm u mỡ của tôi có tế bào ác tính, tôi cần chuyển sang Bệnh viện K Trung ương để điều trị tiếp. Tôi là người rất nghị lực, rất tĩnh tâm nhưng lúc đó cũng vô cùng sốc, hoang mang, lo sợ và bối rối, nước mắt cứ thi nhau trào ra, không nói được gì. Rồi tôi cố bình tĩnh, gọi chồng ra làm thủ tục chuyển viện và ăn một bữa cơm nhiều gấp 2 lần so với thông thường vì tôi nghĩ mình cần có sức khỏe để chuẩn bị cho đợt điều trị lâu dài.

Vợ chồng tôi mang mẫu bệnh phẩm sang Bệnh viện K Trung ương để xét nghiệm lại lần nữa, vẫn nuôi hy vọng là nhầm, nhưng kết quả vẫn vậy - tôi đã bị ung thư. Tôi nghĩ suy nhiều lắm, mất 3 đêm liền không ngủ, lo lắng không biết cha mẹ biết mình bị bệnh sẽ khổ đau thế nào, mọi người nhìn mình bằng con mắt thế nào, tôi không muốn ai phải thương hại mình, thấy tiếc nuối cuộc sống đang vui vẻ, hạnh phúc và thương chồng thương con vô cùng, hiện giờ mình chết sớm thì các con mình sẽ ra sao... Bao nhiêu câu hỏi đặt ra và cuối cùng 2 vợ chồng thống nhất chỉ nói bệnh của tôi cho các anh em và chị em của tôi biết.

Xác định ung thư như là bệnh kinh niên, phải sống chung với nó, nếu chỉ nghĩ tới cái chết là sẽ thua cuộc, cần phải tin cẩn vào bác sỹ, tin tưởng vào khoa học - thế là bắt đầu cuộc hành trình chữa bệnh. Những ngày đầu tiên, chồng tôi và anh trai lớn của tôi đi cùng, 2 người vừa thương tôi vừa lo lắng, chân bước run run, nhiều lúc không vững khi bước lên những bậc cầu thang. Hiểu được sự lo âu đó, tôi phải nắm tự an ủi mình và cổ vũ 2 người bằng những nụ cười và sự lạc quan.

"Mỗi người mỗi mạng, còn điều trị được tức thị còn sống được thêm, em vẫn hạnh phúc hơn những người bị tai nạn ra đi luôn, chẳng thể trở về nên mọi người đừng buồn và lo lắng quá", tôi nói như vậy với chồng và anh trai mình, rồi chúng tôi cùng cười. Cũng may mắn khi sang Viện K, tôi gặp được một phụ huynh học trò là bác sĩ Khoa X-Quang đã giúp tôi hoàn thiện hồ sơ để nhập viện.

Tại đây, các bác sỹ quyết định mổ lại cho tôi vì cần phải thực hiện cắt bỏ khối u và hạch triệt để hơn. Vậy là 20 ngày sau cuộc giải phẫu tại Bệnh viện huyện, ngày 08/08/2018, tôi qua cuộc phẫu thuật lần thứ 2. Phải sang trọng liên tiếp 2 cuộc mổ và áp lực tâm lý nặng nề do mắc phải bạo bệnh, sức khỏe của tôi rất yếu. Nhưng với nghị lực của bản thân cùng với sự coi ngó chu đáo ân cần của các chị dâu, em chồng, tình cảm ấm áp từ những người thân, sự động viên, san sớt của bạn bè, láng giềng, đồng nghiệp đã giúp tôi vượt qua lúc đớn đau nhất.

Hết một tuần điều trị tại khoa ngoại của Bệnh viện K tôi về nhà dưỡng bệnh. Được 14 ngày thì cắt chỉ, nhưng không may ở phần da bụng nhiều mỡ nên bị 2 mũi không lành. Đúng hôm trời mưa to, gió lớn, 2 vợ chồng lại phải bắt taxi sang Viện K khâu lại, chờ suốt từ 2 giờ chiều đến 6 giờ tối do thầy thuốc phải đi mổ cấp cứu, mệt mỏi và đói. kinh khủng hơn là phải khâu sống (không dùng thuốc tê) để cho vết thương mau lành, trong phòng thủ thuật tôi cảm nhận được từng mũi kim khâu đang cắm vào da thịt mình, đau đơn và choáng váng...

Đứng ngoài phòng chờ, chồng tôi chảy nước mắt khi nghe rõ tiếng tôi kêu đau. Khâu xong, 2 vợ chồng đưa nhau về nhà. Kiên quyết không uống giảm đau vì sợ vết thương lâu lành và hại gan, tôi cắn răng chịu đựng vượt qua một đêm dài đau đớn. thời kì rồi cũng qua nhanh, khi vết thương lành, tôi đã cầm đi làm trở lại vì không muốn gia đình, mọi người lo lắng, đó cũng là cách để tôi kéo cuộc sống trở lại như thông thường.

Ngày 11/9/2018 tôi chuyển từ khoa Ngoại sang khoa Xạ của Bệnh viện K. Tôi lo lắng lắm, vì nghe mọi người nói xạ là chết, là đau đớn, nhiều tác dụng phụ, bỏng rát, ảnh hưởng nhiều thứ... Tôi đã nghe tham vấn thầy thuốc và bình tĩnh tìm hiểu qua mạng để sẵn sàng cho cuộc chiến với xạ trị. Phác đồ 25 lần chiếu xạ, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy sợ, 1 tuần xạ 5 lần vào các buổi chiều. vắng cấp trên cho tôi đi tiêm chứ không hề nói đi xạ, đồng nghiệp vẫn nghĩ tôi đi tiêm và đặt câu hỏi sao lâu lành thế hay vết thương đau quá! Tôi chỉ cười không nói gì.

hàng xóm, họ hàng thì chỉ nghĩ tôi vẫn đi làm như thường ngày nên không ai quan hoài đến việc đi Viện của tôi. Tôi phải tự đi để chồng đi làm mới có tiền chữa bệnh, không thể nghỉ mãi được. Hàng ngày, sáng đi làm, 12 giờ về ăn cơm trưa, 12h30 tôi đi xe máy ra bến ô tô buýt bắt xe ra Viện K để xạ trị, truyền dịch. Hơn 5 giờ chiều, có hôm 6 giờ lại bắt xe buýt về. Đó thực thụ là chuỗi ngày dông dài dã mệt mỏi và nhọc nhằn, hôm nào cũng xạ ở tầng 1 rồi leo cầu thang bộ lên tầng 3 cắm kim truyền. Có hôm mới leo được đến tầng 2 mà phải nghỉ chân vì quá mệt, đã thế lúc nào cũng sợ gặp người quen và luôn phải cầm tỏ ra bình thường.

Ở bệnh viện mọi người bảo tôi giống như đi đưa người thân đi chữa bệnh, không phải là bệnh nhân, tôi cũng vui lắm vì chắc là nhìn mình khỏe mạnh họ mới nói như vậy. Có hôm con gái lớn của tôi thương mẹ đi một mình nên muốn đi cùng, chỉ để cho mẹ vui và cổ vũ mẹ. Những lúc như thế tôi càng phải cố trình bày rằng mình vẫn ổn để bớt phần lo lắng cho con, khi truyền xong 2 mẹ con đi xe buýt vào siêu thị mua sắm, ăn uống cho vui vẻ để thay đổi không khí và cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Tôi luôn nghĩ mình cần phải vắt, vì mình, vì chồng con để nuốm hơn nữa,

Cuộc sống đúng là còn nhiều điều bất thần có thể xảy ra, Trong khi tôi đang phải gồng mình chống chọi bệnh tật, gồng mình nghị lực để cổ vũ người nhà cho họ yên tâm về mình thì một cú sốc lớn lại đến với tôi và cha mẹ tôi. Anh trai thứ 2 của tôi đang sống khỏe mạnh và làm việc thường nhật thì bất ngờ bị bị đột quỵ ra đi. Hôm đưa tang anh trai tôi, tuốt mọi người lo công việc, một mình tôi nằm trong căn phòng bé nhỏ khóc cả ngày, đau lắm, khó thở lắm, ngột ngạt lắm. Ông trời đối với tôi, với bác mẹ tôi như vậy thật không công bằng, khi một đứa con đang điều trị bệnh ung thư, một đứa đột ngột ra đi, người tóc bạc tiễn người đầu xanh. Cú sốc này quá lớn, nhưng tôi lại phải tự động viên mình, biết rằng ốm mệt sẽ không đủ sức đấu tranh với bệnh tật rồi cả nhà lại phải lo cho mình, nếu không có họ thì mình không biết phải làm gì nữa tiếp theo nữa...

Khi hết 25 lần xạ trị, bác sỹ quyết định cho tôi xạ 5 lần nữa. Vậy là tổng cộng 30 lần xạ, 30 buổi chiều khó khăn nặng nhọc rồi tôi cũng vượt qua. Ngày 3/11/2018, tôi cầm tờ Giấy ra viện bước chân ra khỏi Bệnh viện K, một số người cùng ra nói đùa với nhau: "Cầm thẻ ra viện mà phấn chấn như nhận tấm bằng tốt nghiệp". Đúng vậy, những người bệnh như tôi chỉ mong nhanh đến ngày được ra viện. Tôi vui lắm, vì bác sỹ nói bệnh của tôi đã ổn, cố ăn uống, giữ gìn sức khỏe, 3 tháng định kỳ đi kiểm tra lại.

Cuộc sống của tôi đã trở lại như trước, hàng ngày không phải đi ô tô buýt chữa bệnh nữa, tôi đi làm như người thường ngày rồi về nhà chăm nom gia đình, tham dự các hoạt động tầng lớp của thôn trang như thi văn nghệ, thể dục thể thao. Các lần tham gia thi ở thôn, tôi đều có giải, đóng góp một phần không nhỏ vào thành tích của thôn. Tôi rất vui vì mình đấu được sống hữu dụng và tự điều chỉnh giờ làm việc, nghỉ ngơi, chế độ ăn uống. Tôi ăn những món ăn tươi, hạn chế thịt đỏ, đồ ăn sẵn nhưng vẫn phải cân bằng chất dinh dưỡng, sáng dậy tập thể dục đi bộ khoảng 30 phút, chiều tập thể dục khoảng 1 giờ, mỗi tuần 3 buổi tập Yoga.

Sau một thời gian, sức khỏe của tôi dần ổn định, cuộc sống vui khỏe hẳn lên. Cả gia đình đều thán phục tôi, chồng tôi thường nói với các con: "Mẹ các con chính là nhân chứng sống cho sự nghị lực vượt qua bệnh tật của bản thân". Tôi biết rõ rằng mình được như vậy là nhờ nghị lực của chính bản thân mình và sự tiếp sức bằng tình yêu trách nhiệm của cả gia đình, sự quý mến của láng giềng, sự cổ vũ san sẻ của đồng nghiệp dành cho tôi.

Kể từ ngày ra viện, tác dụng phụ của xạ trị kéo dài gần một tháng trời vì vết bỏng của xạ trị, đau rát, bất tiện trong việc mặc áo quần, đi lại, sinh hoạt, ăn uống... rồi cũng qua. Tôi vẫn thẳng tính đi khám định kỳ 3 tháng một lần, mỗi lần đến kỳ tái khám, tôi đều có cảm giác lo lắng, thấp thỏm khi ký ức về những chuỗi ngày vất vả, đớn đau ở bệnh viện luôn hiện hữu. Nhưng bằng lỹ trí, tôi lại tự mình trấn tĩnh, tự nhủ cho dù kết quả thế nào mình vẫn phải đón nhận một cách nhẹ nhõm. Tôi vui khi mỗi lần tái khám nhận được kết quả tốt và tin vào sự nắm của mình đã được đền đáp.

Nhưng chỉ được 13 tháng kể từ ngày phát hiện ra bệnh, đến tháng 8/2019 tôi bị ho kéo dài, uống thuốc rồi tiêm cũng không khỏi, đêm đến thì ho suốt, không ngủ được. Tôi thấy rõ sức khỏe của mình không ổn, chồng tôi giục đi khám, sáng hôm sớm sau tôi bắt ô tô buýt đi khám một mình. Xét nghiệm máu, siêu thanh thì vết mổ cũ ổn, nhưng khi chụp X-quang phổi và chụp cộng hưởng từ thì bác sĩ bác sỹ kết luận trong phổi có khối u, vậy là bệnh ung thư của tôi đã tái phát và di căn và lại phải chuyển tới Bệnh viện K để điều trị.

Hoang mang, mỏi mệt lắm nhưng tôi biết rằng mình phải nạm để chuẩn bị cho chuỗi tháng ngày tiếp theo, cố tỏ ra bình tĩnh để cổ vũ chồng, tôi bảo anh về thẳng cơ quan anh, còn tôi về trường mỏng với lãnh đạo sắp đặt công việc cho tôi đi Viện. Dịp đó trường tôi có hai sự kiện lớn là tổ chức Lễ khai học và Tết Trung thu. Tôi là thân phụ rất năng động, làm việc hiệu quả, được đồng nghiệp và cấp trên rất quý mến nên nếu biết tôi bị bệnh mọi người sẽ lo âu, bi cảm, nhìn nhau rồi lại khóc sẽ mất không khí vui tươi của hai ngày đó nên tôi cũng chỉ nói là đi Viện tiêm chữa ho.

Nhập Viện K3, khi biết phải truyền hóa chất tôi rất lo lắng và suy sụp. Tôi nghe nhiều người nói truyền hóa chất là sẽ rất nhanh chết, nên uống thuốc lá. Nhưng tôi chưa thấy ai khỏi bệnh bằng thuốc lá và nghĩ rằng nếu có thì chắc là cũng rất hiếm. Bệnh này hiện chỉ có các phương pháp điều trị Tây y để kéo dài sự sống, cần phải tin vào y khoa, cố định phải đến bệnh viện điều trị, sau đó thế nào sẽ tính tiếp.

Trong thời gian về nhà chờ hóa trị, tôi luôn tạo bầu không khí vui tươi , thoải mái, làm việc khoa học hơn, tạo thời kì ngơi nghỉ nhiều hơn, ăn đầy đủ chất hơn, tranh thủ tập thể dục đều đặn vì sợ sau khi truyền háo chất sẽ mệt sẽ không tập được nữa. song song, hai vợ chồng tổ chức họp gia đình, động viên tư tưởng cho ba má, các anh chị em ruột để mọi người chuẩn bị tinh thần, xác định cuộc chiến lâu dài, sẵn sàng đối mặt và chấp nhận mọi cảnh huống xấu có thể xảy ra.

Tôi luôn nói mọi người hãy cầm cố thoải mái, vui vẻ để tôi có thể yên tâm chữa bệnh, tôi đã trưởng thành, có hiểu biết nên mọi quyết định về điều trị bệnh là do tôi, mỗi người một mệnh, mỗi người mỗi bệnh, sống đến đâu hưởng đến đó, không quan trọng sống dài hay ngắn mà quan trọng là chất lượng cuộc sống.

Đến nay tôi cũng đã được sống hạnh phúc, con cái đầy đủ và cũng lớn rồi, cả họ nhà chồng thương yêu, công việc lại ổn định, cấp trên và đồng nghiệp luôn tin tưởng.# và yêu quý, nói chung nếu giờ có tuyệt mệnh thì cuộc sống của tôi cũng đã tốt đẹp hơn so với rất nhiều những người khác. Thế nên dần dần cả gia đình đã ưng sự việc một cách thoải mái hơn, mọi người tự phân công nhau, các anh em thì lo việc gia đình, còn các chị em sẽ sắp đặt công việc để dành thời gian thay nhau chăm lo cho tôi ở viện.

cổ vũ mọi người như vậy nhưng bản thân tôi cũng vẫn lo lắm, Tôi không sợ mình chết sớm, mà tôi lo là nếu mình chết sớm sẽ trùng tang vì anh trai tôi vừa mới giỗ đầu, ba má tôi sẽ thống khổ hết sức. Rồi tôi lo mình chết sớm đúng dịp con gái lớn ôn thi đại học sẽ làm ảnh hưởng tâm lý và mai sau của con sau này. Đặc biệt chồng tôi, chưa bao giờ anh khóc nhiều đến như thế, anh gầy hẳn đi, tóc bạc trắng, da sạm...

Cảm nhận được vơ sự lo âu của mọi người, tôi đã gắng sống làm việc, sinh hoạt thường nhật, Đồng thời hai vợ chồng lên mạng tìm hiểu về phương pháp hóa trị và tìm những thực phẩm chức năng hay loại thuốc nào cho bệnh nhân ung thư phổi di căn như tôi. Cũng là cái duyên khi chồng tôi đọc được bài viết trên mạng nói về chú Trần Xuân Chín ở Tam Đảo, Vĩnh Phúc, người đã sống khỏe với bệnh ung thư phổi đã di căn được 5 năm nhờ sử dụng sản phẩm KSol. Chồng tôi đã liên lạc với chú Chín, nhưng không may buổi sáng gọi chú không nghe điện thoại, chúng tôi đã nghĩ năng trang quảng cáo lừa, nhưng đến buổi chiều thì thấy chú Chín gọi lại cho chồng tôi. Không biết cụ thể cuộc chuyện trò diễn ra như thế nào, nhưng sau đó chồng tôi đã đặt mua luôn sản phẩm KSol. Tôi uống KSol theo liều lượng Chú Chín đã san sớt được một tuần trước khi nhập viện hóa trị và duy trì liên tục cho đến bây giờ.

Đêm 11/9/2019 (ngày 13/8 âm lịch), trường tôi phối hợp với UBND huyện tổ chức Đêm hội trăng rằm cho trẻ rất thành công. dân chúng, phụ huynh, nghiêm đường viên chức và các con học sinh háo hức vì đã có một đêm Trung thu dành cho trẻ nít trong xã thật ý nghĩa và vui vẻ. Xong việc, 22h20 phút, tôi về nhà và bắt đầu chuẩn bị đồ dùng cá nhân chủ nghĩa bắt đầu cho một tuần nằm viện. Đêm đó, tôi không ngủ được, ngay ngáy, lo âu không biết mình rồi sẽ bị tác dụng phụ của hóa chất như thế nào, sau một tuần liệu có còn khỏe mạnh đi lại không, kiên cố rồi sẽ bị rụng hết tóc, mọi người sẽ biết tôi bị bệnh và thương hại tôi, miên man nghĩ suy rồi mệt quá tôi cũng chìm vào giấc ngủ.

Một ngày mới bắt đầu, cũng là ngày trước nhất như một bước ngoặt cuộc đời của tôi, đúng 7 giờ 30 phút, hai vợ chồng bắt xe buýt ra Viện K3 Tân Triều, 9 giờ bắt đầu truyền hóa chất. Hồi hộp, lo lắng, ngày hôm đó hai vợ chồng thức trắng đêm và truyền đến tận 5 giờ sáng hộm sau mới hết số hóa chất và dịch. Ngày thứ hai, thứ ba cho đến hết 6 ngày các em gái nhà chồng thay nhau chăm chút tôi. Tôi cảm thấy rất yên tâm vì được các cô em coi ngó chị chu đáo, chăm lo từng li từng tý, không để cho tôi phải suy nghĩ hay phiền. Mọi người xung quanh ai cũng bảo không biết cô giáo sống đối xử với nhà chồng thế nào mà các bà cô bên chồng coi sóc hơn cả chị em ruột. Nghe mọi người nói như vậy tôi vui lắm.

Các chị em đồng nghiệp ở trường khi thấy tôi nghỉ làm lâu ai cũng hỏi thăm vì chưa bao giờ tôi nghỉ ốm dài ngày ngoài việc đi mổ như năm trước. Dù tôi chỉ nói mình nằm viện tiêm, nhưng qua thông tin các chị em vẫn biết tôi đang ở K3, đến ngày thứ 5 thì mọi người ra thăm. Khi vào phòng bệnh, nhìn thấy tôi nằm cạnh những người chọc đầu và truyền dịch, họ mới hỏi "Tóm lại là chị bị làm sao?", sau tan vỡ ra mọi người lại khóc. Tôi bảo họ hãy giấu kín chuyện này vì tôi vẫn khỏe, truyền được 5 ngày mà vẫn như người bình thường, ăn ngủ tốt.

Vậy là 6 ngày truyền hóa chất đợt 1 chấm dứt, xét nghiệm máu kết quả ổn định, bác sĩ cho về, 2 vợ chồng lại bắt xe buýt về nhà. Không hề bị mệt nhiều như tôi đã từng lo âu, chỉ nghỉ ở nhà một hôm, hôm sau lại tôi lại đi làm và mọi chuyện trở lại bình thường. Tác dụng phụ duy nhất tôi bị là nhiệt miệng, mất khoảng 1 tuần thì ổn định lại thường nhật. Tôi vẫn giữ được mức cân và sức khỏe để sẵn sàng hóa trị đợt 2. Trong suy nghĩ của tôi, luôn lạc quan, vui vẻ, thế ăn uống đủ dưỡng chất, duy trì tập thể dục và sử dụng sản phẩm KSol đều đặn, hết thảy các nhân tố đó đã tạo nên niềm tin và sức mạnh giúp tôi vượt qua được đợt hóa trị một cách an toàn, khỏe mạnh.

Trong thời kì này, thấy sinh hoạt của tôi thất thường, chẳng thể giấu được nữa, tại buổi họp nhà trường, tôi xin nghỉ 1 tuần để hóa trị đợt 2 và chính thức thông báo về bệnh của mình. Cả trường hơn 80 người đều khóc, họ thương tôi và bái phục nghị lực của tôi đã luôn cố gắng chịu đựng, gắng công vì mọi người, vì công việc và cũng mừng cho tôi là đã truyền đợt 1 xong vẫn khỏe mạnh thường ngày. Tôi đã san sẻ với họ hàng, bạn bè về bệnh tình của mình. Khi nói ra được, tôi thấy nhẹ lòng hơn, như trút được gánh nặng gì đó.

Trong thời kì ở viện đợt 2 rất nhiều người ra thăm, nhắn tin động viên, tôi luôn nở nụ cười cảm ơn vì mọi người quan tâm, tạo cho tôi niềm tin và sức mạnh. kết thúc hóa trị đợt 2, tôi vẫn ổn định sức khỏe đi làm thường ngày. người thân bệnh nhân ai cũng hỏi "Cô giáo có bí quyết gì mà khỏe, yêu đời như vậy?", tôi chỉ cười và nói: "Hãy luôn cố, vui vẻ, tin vào thầy thuốc, tin vào mai sau để vượt lên chính mình". Các cô y tá thì bảo trông thần thái chị tốt như chơi phải bệnh nhân vậy. Chưa biết là tiến chuyển bệnh sẽ tốt đến đâu nhưng khi nghe mọi người nói vậy tôi vui lắm, vậy là những thế của tôi đã được đền đáp, sức khỏe vấn tốt và trong mắt mọi người tôi vẫn như là một người thường ngày.

Tiếp theo đợt 3, đợt 4 rồi đợt 5, tôi vẫn duy trì chế độ ăn uống, ngủ nghỉ, thể dục và uống KSOL đều đặn mỗi ngày. Hôm nào mệt thì tập bài thở nhẹ nhàng hơn để lưu thông huyết khí, thân thể được chuyển động ăn ngon và ngủ sâu hơn. chẳng những vậy, thời kì ở viện tôi luôn an ủi, động viên những bệnh nhân khác hãy nỗ lực ăn rồi cùng đi thể dục với tôi, phải luôn vui cười, không được bỏ cuộc. Người nhà bệnh nhân trong phòng bệnh cũng nghe theo lời tôi, không hề có lối sống cá nhân chủ nghĩa mà họ luôn viện trợ, săn sóc bệnh nhân cho nhau khi cần. Khi có mặt tôi là cả phòng bệnh luôn vui vẻ, mọi người đặt cho tôi biệt danh rất dễ thương "Chim Họa mi", nếu hôm nào tôi mệt không nói chuyện nhiều như thường nhật, mọi người lại trêu "bữa nay Họa mi ngừng hót" và sau đó lại cùng nhau cười vang, phá tan cả bầu không khí mệt nhọc. ngày nay, sức khỏe của tôi ổn định và đang chuẩn bị hóa trị đợt 6.

tham dự viết bài gửi dự thi, hy vọng rằng câu chuyện của tôi chạm được vào trái tim Ban giám khảo, tôi có thể được giải thưởng, sẽ đỡ phần nào hoài mua sản phẩm KSol. Nhưng điều quan trọng hơn là tôi muốn gửi thông điệp tới tất tật mọi người rằng: "Nếu ai sống khỏe mạnh hãy sống hữu ích, sống coi ngó bản thân sớm muộn đó coi sóc gia đình, có nghĩa vụ với người thân, bạn bè, đồng nghiệp. Nếu người nhà, bạn bè, đồng nghiệp của mình không may bị bệnh tật hãy dành chọn tình cảm thương, trông nom họ chu đáo, bổ sung dinh dưỡng hiệp cho họ, chia sẻ cổ vũ thăm hỏi kịp thời, tránh những thông báo bi quan về bệnh tật, luôn tạo cho họ niềm tin vào tương lai. Với những ai không may mắc bệnh như tôi thì hãy luôn lạc quan, vui vẻ, đón nhận bệnh tật một cách nhẹ nhõm, hãy mở lòng đón nhận những tình cảm, sự trợ giúp của người nhà, bạn bè, đồng nghiệp... không được đếm ngược thời gian sống của mình, sống dài hay ngắn không quan yếu mà quan yếu là chất lượng cuộc sống, sống có ý nghĩa, sống được yêu, hạnh phúc mới là cuộc sống trót; hãy đảm bảo cho mình chế độ dinh dưỡng, thể dục, tin vào phác đồ diều trị của bác sĩ và chọn cho mình sản phẩm tương trợ điều trị bệnh hợp như tôi đang sử dụng sản phẩm KSol".

Tôi xin san sớt câu chuyện của mình, mong được gửi tới niềm tin và truyền thêm cảm hứng để mọi người cùng vươn lên, vượt qua mọi khó khăn trong hành trình chống chọi với căn bệnh ung thư. Ai gắng, thay nhất thiết sẽ được đền đáp xứng đáng. Nếu sức khỏe cho phép, tôi cũng rất mong muốn được là một hiệp tác viên của nhóm đi tuyên truyền, chia sẻ, khích lệ viện trợ bệnh nhân ung thư để giảm bớt được phần nào những lo âu và sợ hãi, cùng nhau vững tin, kiên trì nuốm vượt qua bệnh tật.

Đoàn Thị Thoan