Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Gái nạ dòng thì đã sao?

Gái nạ dòng thì đã sao? - 1

Cháu cũng là phụ nữ mà đọc bài này xong chẳng thể nào đồng ý với người mẹ chồng này được. Cháu xin phép xưng hô "bác" cho lịch sự.

Gái nạ dòng thì sao? không lẽ cứ gái nạ dòng là hư, là không ra gì hả bác? Bác cũng là phụ nữ, vì sao bác không tĩnh tâm, kiên nhẫn tìm hiểu xem cô gái ấy có những ưu điểm gì mà con trai bác khăng khăng phải lấy cho bằng được?

Nghe bác kể rằng: Cô gái ấy nhất quyết không gửi con đi xa khi lấy chồng, vẫn sang thăm hỏi bác vào cuối tuần, lúc bác nằm bệnh viện vẫn đến coi sóc trông nom, dù có lúc bác đã ô nhục cô ấy, coi cô gái ấy chẳng ra gì thì chứng tỏ rằng đó là một cô gái tình cảm, lễ nghĩa, biết trước biết sau.

Cháu hỏi trái lại bác: Giả sử đó là một cô gái sẵn sàng dứt bỏ tình cảm mẹ con để đi lấy chồng, thỏa mãn mưu cầu hạnh phúc cá nhân thì bác sẽ thích hơn à?

Đáng lẽ bác phải thấy may mắn vì con trai bác đã tìm được người có bổn phận, đầy tình cảm, lễ nghĩa như thế. Còn chuyện con cái, giờ vẫn còn kiểu bảo thủ "phải có cháu đích tôn" sao? Cháu nào cũng là cháu bác ơi. Chỉ cần con cháu nhà bác mạnh khỏe, sống hữu dụng, hiếu thuận với ông bà, bác mẹ, gia đình ấm cúng hạnh phúc là quá đủ.

Bác còn xúi con trai bắt nhân tình để kiếm cháu đích tôn. Cháu xin lỗi khi nói câu này: Bác ích kỷ và ác quá! Mong bác đừng tìm cách phá vỡ hạnh phúc gia đình con trai bác nữa. Hãy bình tĩnh, sống bao dong, tình cảm để thấy thảnh thơi. tuổi già đi ạ.

Phản hồi của bạn đọc T.N

Mời bạn tham gia bình luận gỡ rối cho các bài viết trong chuyên mục "Chuyện của tôi" bằng cách nhập "Nội dung bình luận" phía cuối bài và ấn nút "Gửi bình luận". Các bình luận ham thích, thích hợp sẽ được chọn đăng trên chuyên mục tình ái - Giới tính. Trân trọng!

Bà Ngọ bảo: "Khổ nhất là mỗi lần làm vệ sinh cho đứa cháu tâm thần"

Đinh Viết Niên (sinh năm 1984, xóm 3 xã Diễn Thái, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An), mắc bệnh tâm thần từ nhỏ. Sau ngày bố mẹ qua đời, hơn 10 năm nay Niên sống như người vô hồn, cuộc sống của chàng trai từ miếng cơm, bát cháo nhờ vào cả bàn tay săn sóc của chú thím già yếu.

Đắng lòng cảnh ngộ của chàng thanh niên bị thần kinh "côi cút" một mình.

Dẫn chúng tôi dọc theo con đường nhỏ men lối bờ ao ngoài đồng vắng, chỉ tay về phía căn nhà nhỏ nơi anh Niên đang sống, ông Đinh Xuân Hồng (70 tuổi, chú của Niên) nghẹn ngào nói: “oái oăm lắm các chú ạ! Lúc thằng Niên mới chào đời được hai tháng thì bố nó mất vì căn bệnh ung thư quái.

Cuối năm 2012, mẹ nó là Hoàng Thị Tá cũng không qua khỏi trận ốm thập tử nhất sinh, để lại nó và hai chị gái đùm bọc nhau sống qua ngày”.

Bà Ngọ bảo: Khổ nhất là mỗi lần làm vệ sinh cho đứa cháu tâm thần - 1

Nhiều năm nay, cuộc sống của chàng thanh niên chỉ nương cậy vào bờ vai già yếu của chú thím.

Đến tuổi lấy chồng, chị gái Đinh Thị Hường đi làm dâu ở xã Diễn Quảng, (huyện Diễn Châu, Nghệ An) nhưng cũng bị căn bệnh ung thư tai ác, tính mạng cũng phong thanh như ngọn đèn trước gió.

Chị gái thứ hai Đinh Thị Hoàng lập gia đình ở trong xóm nhưng hoàn cảnh cũng rất khó khăn. Cuộc sống một mình của Niên bắt đầu từ đó.

“Nó mắc bệnh động kinh từ nhỏ, đến năm 2003 bệnh nặng hơn, gia đình đã đưa vào Bệnh viện thần kinh Nghệ An chữa trị hai đợt nhưng không khỏi.

Thương cháu một mình côi cút lại mắc bệnh, vợ chồng tôi đón nó về nhà săn sóc nhưng vì căn bệnh càng ngày càng nặng chỉ dựa vào song đường già nên không cáng nổi.

Nhìn cháu bị "giam lỏng" trong 4 bức tường hiu quạnh mà tôi xót lòng lắm! Chắc cháu cũng không sống được lâu nữa, thời kì như đang đếm ngược với nó”, nói về cảnh ngộ của cháu mà ông Đinh Xuân Hồng rưng rưng nước mắt.

Bà Ngọ bảo: Khổ nhất là mỗi lần làm vệ sinh cho đứa cháu tâm thần - 2

Hơn 10 năm nay anh Niên sống như người vô hồn trông rất khổ thân.

Một mình bệnh tật, mồ côi mồ cút, suốt ngày Niên chỉ biết ú ớ trong căn nhà cấp 4 quạnh giữa cánh đồng. Ngôi nhà tuềnh toàng dột nát đang xuống cấp nghiêm trọng cùng với đớ là thứ mùi ẩm mốc, ngai ngái bốc lên nồng nực. Trong nhà Niên không có nổi một thứ gì có giá trị ngoài chiếc giường cho Niên nằm ngủ và mọi sinh hoạt đều ở đó.

Nhìn thấy chúng tôi và ông Hồng bước vào, Niên gấp đứng ở một góc nhà, mặt cúi xuống đất, đôi mắt hiện lên sự lo lắng, sợ sệt, hai tay ôm kín lấy đầu.

mặc dầu đã được chú vỗ về chuyện trò nhưng Niên vẫn nép mình phía sau lưng chú, thỉnh thoảng lén nhìn chúng tôi với ánh mắt sợ sệt.

Tiếng ú ớ của Niên cùng tiếng cửa sổ cót két khi gió lùa khiến ông Hồng chững lại câu chuyện. Từ phía xa, nơi con đường bờ ao dẫn đến ngôi nhà, bà Nguyễn Thị Ngọ (vợ ông Hồng) năm nay cũng gần 70 tuổi, tay cầm bát cơm mang cho cháu.

Bà Ngọ bảo: Khổ nhất là mỗi lần làm vệ sinh cho đứa cháu tâm thần - 3

Ở tuổi 70, nhiều năm nay vợ chồng bà Ngọ hàng ngày chăm nom cho đứa cháu thần kinh từng miếng ăn, giấc ngủ.

Bà Ngọ ngồi cạnh Niên bón từng thìa cơm cho cháu, thế nhưng Niên liên tục lắc đầu làm cơm rơi vãi khắp nhà. Bà Ngọ phải dỗ ngon dỗ ngọt Niên như một đứa trẻ, vài phút mới bón được một thìa. Lúc thì Niên dùng tay hất mạnh bát cơm, khi thì cố giành lấy bát húp lấy, húp để… Chật vật bón cơm cho cháu mà nước mắt bà Ngõ cứ trào ra.

Bà ngậm ngùi kể: “Có ngày nó dễ ăn thì một lúc là xong bát cơm nhưng có những ngày nó quậy không muốn ăn tôi phải vừa dỗ vừa chơi với nó mất cả buổi.

Nó không tự chủ được cả việc vệ sinh cá nhân, tiểu tiện ỉa ngay cả trên giường. Chăn chiếu phải thẳng giặt gịa. Thương cháu nhưng thân già cũng chỉ biết lo từng bữa cơm rau, canh giấc ngủ, giữ nó khỏi chạy cực rơi ao hồ”.

Bà Ngọ bảo: Khổ nhất là mỗi lần làm vệ sinh cho đứa cháu tâm thần - 4

Thương cháu nhưng do hoàn cảnh oái oăm nên chú thím cũng đành bất lực.

Suốt 6 năm qua kể từ ngày cưu mang Niên, ông bà không được một khoảnh khắc nào ngủ yên. Trước kia ông bà đón cháu về ngôi nhà của mình hiện tại đang ở để tiện chăm sóc thế nhưng cứ mỗi lần ông bà đi vắng, trong nhà không có ai là Niên lại vượt rào đi ra ngôi nhà của cha mẹ để ở.

“Thương cháu, chúng tôi cũng đành phải chịu để Niên ở một mình. Hằng đêm tôi lại đội đèn đi bộ ra ngủ cùng cháu vì sợ nó lên cơn co giật. Nhiều đêm, nó không ngủ cứ ngồi nhìn ra cửa sổ rồi cười như người mất hồn, tôi cũng phải thức trắng cùng cháu mà chẳng biết phải làm gì hơn nữa cả”, ông Hồng cho biết.

Bà Ngọ gạt những giọt nước mắt trên gò má tâm can: “Khổ nhất là khi tắm rửa, vệ sinh cho cháu. Có lần nó còn nắm tóc giật đầu tôi. Thương mình một, thương cháu mười. thế cuộc này, nó cũng đâu còn ai mà bấu víu ngoài hai thân già này nữa hả chú…”.

“Sẩy cha còn chú, sẩy mẹ bú gì chú ạ! Tôi chỉ lo vợ chồng chúng tôi mai này già yếu không còn sức mà chăm nó thì nó sẽ sống ra sao, biết dựa vào ai…?” Bà Ngọ lo âu.

Dù biết là khó khăn, nhưng không đành khi nghĩ về tương lai mờ mịt của đứa cháu cui cút, hai ông bà cũng đã vay khắp nơi để đưa Niên đi khám, chữa trị. rút cuộc, căn bệnh ấy vẫn dai dẳng, đeo bám lấy Niên.

Bà Ngọ bảo: Khổ nhất là mỗi lần làm vệ sinh cho đứa cháu tâm thần - 5

Ánh mắt vô định, mai sau mịt mờ đang phong bế chàng thanh niên này đến bao giờ.

Nhà 3 người, song thân già lọm khọm, có ít ruộng nhưng tích cóp cũng chỉ đủ rau cháo ba bữa qua ngày. Nói về cảnh ngộ của Niên cùng ông Hồng - bà Ngọ, ông Nguyễn Văn Trọng - chủ toạ xã Diễn Thái cho biết, đây là hoàn cảnh oái oăm nhất trên địa bàn. vơ uổng ăn uống, thuốc thang của Niên chỉ dựa vào trợ cấp 450.000 đồng.

“Chúng tôi nom các nhà hảo tâm có thể chia sẻ, trợ giúp để cháu Niên chữa trị được bệnh tật và có cuộc sống tốt hơn”, ông Trọng nói.

Mọi sự trợ giúp xin gửi về:

1. Mã số 3648: Anh Đinh Viết Niên.

Địa chỉ: Xóm 3 xã Diễn Thái, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.

ĐT: 0393230972 (Ông Hồng, chú của anh Niên)

2. Báo điện tử Dân trí.

Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội

Tel: 024. 3. 7366.491/ Fax: 024. 3. 7366.490

Email: nhanai@dantri.com.vn

độc giả ủng hộ qua các trương mục sau:

* account VNĐ tại VietComBank:

Tên TK:Báo Điện tử Dân trí

Số TK: 0451000476889

Tại: nhà băng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.

* account USD tại VietComBank:

Account Name: Bao Dien tu Dan tri

Account Number: 0451370477371

Swift Code: BFTV VNVX 045

Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)

* trương mục VNĐ tại VietinBank:

Tên TK: Báo Điện tử Dân trí

Số TK: 129 0000 61096

Tại: Ngân hàng thương nghiệp Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm

* account VND tại Ngân hàng TMCP Đầu tư và phát triển Việt Nam (BIDV)

Tên Tài khoản : Báo Điện tử Dân trí

Số trương mục : 2611 000 3366 882

Tại: nhà băng TMCP Đầu tư và phát triển Việt Nam– Chi nhánh Tràng An

Địa chỉ : Số 11 phố Cửa Bắc, Quận Ba Đình, đô thị Hà Nội; ĐT: 0436869656.

* trương mục USD tại Ngân hàng TMCP Đầu tư và phát triển Việt Nam (BIDV)

Account Name: Bao Dien tu Dan tri

Account Number : 2611 037 3366 886

Swift Code: BIDVVNVX261

Bank Name: Bank for Investment and Development of Vietnam JSC,Trang An Branch

Address: No 11 Cua Bac Str.,Ba Dinh Dist.,Hanoi, Vietnam;

Tel: (84-4)3686 9656.

* account VNĐ tại nhà băng Quân đội (MB)

Tên TK: Báo Điện tử Dân trí

Số TK: 0721101010006

Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội

* account USD tại Ngân hàng Quân đội (MB)

Tên TK: Bao Dien tu Dan tri

Số TK: 0721101011002

Swift Code: MSCBVNVX

Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)

* trương mục VND tại Ngân hàng Agribank:

- Tên trương mục: Báo Điện tử Dân trí

- Số account VND: 1400206034036

- Tại nhà băng: Agribank CN Láng Hạ

3. Văn phòng đại diện của báo:

VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh.

Tel: 0239.3.857.122

VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng.

Tel: 0236. 3653 725

VP TPHCM: số 294 - 296 đường Trường Sa, phường 2, quận Phú Nhuận, TPHCM.

Tel: 028. 3517 6331 (Trong giờ Hành chánh) hoặc số hotline 0974567567

VP Cần Thơ: 53/13 Lý tự tôn, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ.

Tel: 0292.3.733.269

Nguyễn Tú

Các hãng ôtô chạy đua giảm giá

Các đợt giảm giá ôtô tiếp kiến nối dài từ trước đến sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán. Mục tiêu kích cầu và cạnh tranh thị phần khiến nhiều hãng thẳng cánh giảm giá hàng chục, hàng trăm triệu đồng.

Subaru gây để ý trên thị trường ôtô sau Tết với mức với Forester nhập khẩu Thái Lan, cao nhất của dòng xe này từ trước đến nay lẫn toàn thị trường hiện thời. Mức giá mẫu crossover hạng C của Subaru là 948-1.127 triệu đồng, dễ tiếp cận khách hàng hơn trước và ngót nghét giá của sản phẩm bán chạy nhất phân khúc hiện giờ, Honda CR-V (983-1.093 triệu đồng).

Subaru Forester trong một hành trình dành cho báo chí tại Hà Nội. Ảnh: Lương Dũng

Subaru Forester trong một hành trình dành cho báo chí tại Hà Nội. Ảnh: Lương Dũng

bắt đầu được lắp ráp và du nhập Thái Lan về Việt Nam từ nửa cuối 2019. Giá xe thấp hơn so với nhập Nhật nhưng vẫn cao hơn khá nhiều mức nhàng nhàng của phân khúc. Đây tiếp tục là một trở ngại trong nỗ lực tìm khách tại Việt Nam dù hãng có thế mạnh về hệ thống an toàn, cảm giác lái.

Hai thương hiệu chủ lực của Trường Hải là Mazda và Kia có những đợt giảm giá thẳng tay trong tháng 2. nhiều nhất với 100 triệu cho các phiên bản Premium. Các bản thấp hơn giảm 50 triệu trong ráng cạnh tranh với các đối thủ cùng phân khúc. Mazda6 cũng đang được tương trợ 20 triệu cho khách mua xe.

Mẫu xe đàn em CX-8 là Mazda CX-5 cũng giảm 50 triệu đồng để lôi kéo khách hàng trong bối cảnh để đối thủ Honda CR-V vượt doanh số trong 2019. Các sản phẩm của Kia như Morning, Soluto, Sorento, Cerato giảm nhất loạt 10-50 triệu đồng.

Ông lớn Toyota cũng không ngoài làn sóng giảm giá chung của thị trường, nhất là khi doanh số tháng Một vừa qua giảm 48% so với cùng kỳ năm ngoái. giảm tuần tự 45 triệu, 65 triệu và 85 triệu (mức cao nhất). Các đại lý đang muốn đẩy bớt Altis hàng tồn, các trường hợp giảm giá của Innova và Fortuner đến từ áp lực các đối thủ cùng phân khúc.

Toyota Altis lăn bánh trên một tuyến phố ở Hà Nội. Ảnh: Toyota

Toyota Altis lăn bánh trên một tuyến phố ở Hà Nội. Ảnh: Toyota

Nissan vẫn duy trì mức giảm đều đặn qua hàng tháng trong 2019. Điều đó khiến lần giảm giá cho Navara, Terra trong tháng 2/2020 không khiến khách hàng bất ngờ.

Nissan Navara giảm 20-40 triệu đồng tùy phiên bản. Mẫu bán tải được các chuyên gia đánh giá là một trong những sản phẩm bán chạy nhất phân khúc dù không công bố số liệu bán hàng cụ thể. Hãng xe Nhật cũng giảm giá cho mẫu Terra, SUV nhập Thái mức 20-50 triệu đồng trong tháng hai.

trừ "hàng hot" Xpander không có bất kỳ chương trình giảm giá nào, Mitsubishi duy trì ưu đãi cho các mẫu xe như Pajero Sport, Outlander. Mẫu SUV cỡ D giảm nhiều nhất hơn 90 triệu đồng trên các bản Pajero Sport máy dầu một cầu số sàn.

Hai bản máy dầu số tự động và máy xăng một cầu Premium của Mitsubishi Pajero Sport giảm ít hơn, tuần tự 72 triệu và 60 triệu đồng. Outlander 2020 bản nâng cấp tuy không giảm giá nhưng cũng ưu đãi tặng quà và phụ kiện hàng chục triệu cho khách mua.

Outlander 2020 bản nâng cấp tại một đại lý ở quận Thủ Đức, TP HCM. Ảnh: Lương Dũng

Outlander 2020 bản nâng cấp tại một đại lý ở quận Thủ Đức, TP HCM. Ảnh: Lương Dũng

Trước thực tế mọi đối thủ đều giảm giá, Ford không đứng ngoài cuộc khi giảm 50 triệu cho các phiên bản rẻ nhất Ambiente của Everest. Tại các đại lý, mức giảm của mẫu SUV này thậm chí lớn hơn, lên đến 90-100 triệu đồng. Những mẫu xe còn lại của Ford như EcoSport giảm 25-45 triệu đồng, Ranger giảm 20-50 triệu đồng, Explorer giảm 75 triệu đồng.

TC Motor tỏ ra im ắng hơn nhiều hãng xe đối thủ ở khoản giảm giá nhưng tại các đại lý, những dòng xe như Hyundai Santa Fe, Kona cũng đang được ưu đãi lớn. Santa Fe - mẫu xe dẫn đầu phân khúc, tháng đầu 2020 giảm 20-30 triệu đồng. Mẫu crossover hạng B Kona giảm 50 triệu để tìm khách.

Phạm Trung

Vụ trộm cứu vãn cuộc đời đạo chích

Hôm đó, sớm tối 28/2/2005, Matthew biết phải hành động nhưng không thể cứ thế bước vào đồn cảnh sát để trình báo đã tìm được chứng cớ tù hãm trong quá trình móc túi. Nếu lần này bị bắt, anh ta sẽ đối mặt án tù chung thân vì trước đó từng hai lần bị kết án do đột nhập tư gia với mức độ nghiêm trọng.

Matthew xuất hiện trong tù năm 2005. Ảnh: Rick Martin/San Jose Mercury News.

Matthew khi ở tù. Ảnh: Rick Martin/San Jose Mercury News.

Sau hồi nghĩ suy, Matthew bỏ thẻ nhớ vào trong chiếc bóp đựng tiền rồi viết họ tên và địa chỉ của chủ nhân ra giấy. Matthew cũng không quên ghi chú "xin hãy loại bỏ tên thú vật này khỏi đường phố" rồi gửi thư nặc danh tới cảnh sát.

Lời khẩn cầu của Matthew được đáp ứng vào khoảng một tuần sau. Nhận được bưu kiện có tấm thẻ nhớ, cảnh sát tỉnh thành Los Gatos, bang California lấy lý do giải quyết vụ trộm và mời Robert Aitken (36 tuổi, chủ nhân chiếc két) tới đồn để bắt giữ. "Hắn ta như tan chảy vào chiếc ghế", một điều tra viên kể lại phản ứng của Robert trước bức ảnh tang vật.

Trong khi đó, Matthew vẫn tiếp chuyện đột nhập gây án và bị bắt giữ. Vì đã có hai tiền án tội nghiêm trọng từ trước, anh ta đối diện với mức án 400 năm tù không đặc xá. Lúc này, Matthew mới tiết lộ là người đã giao nộp bằng chứng về Robert cho cảnh sát.

Trong thời kì chờ xét xử, Matthew được công tố viên đề nghị giúp kết tội Robert. Dù biết sẽ gặp bất lợi khi nhận hành vi ăn trộm, Matthew vẫn ra tòa chứng chống lại Robert. Nhờ lời khai của Matthew, Robert bị buộc tội xâm hại con gái riêng hai tuổi của vợ, lãnh án 30 năm tù vào năm 2006.

Khi báo chí đăng tải sự việc, nhiều người chỉ ra sự chênh lệch giữa mức án của hai người, cũng như công sức của Matthew trong việc đưa hành vi phạm tội của Robert ra trước ánh sáng. Một số người cho rằng Matthew nên được hưởng án treo, nhưng đây là mức phạt quá nhẹ cho một kẻ trộm chuyên nghiệp. Một số khác vẫn đề nghị Matthew bị phạt án tù dài. chung cục, Matthew bị phạt 14 năm tù.

thời gian trong tù lần này cho Matthew nghĩ suy về thế cuộc. Anh ta kể bắt đầu chơi cần sa và ma túy đá từ những năm thiếu niên rồi bắt đầu ăn cắp. Bị cáo buộc một mai tù, Matthew muốn sống ngay thẳng song lại mau chóng quay về con đường phạm tội.

Dù vậy, Matthew tự nhủ bất kể thế nào, đây là lần ngồi tù chung cuộc. Với kiên tâm ấy, Matthew bắt đầu cai nghiện và đọc sách do mẹ nạn nhân gửi tặng. Sau 7 năm chấp hành án, Matthew được ra tù sớm.

Matthew và vợ vừa mua nhà mới. Ảnh: Matthew Hahn.

Matthew và vợ tại căn nhà mới. Ảnh: Matthew Hahn.

Matthew làm lại cuộc thế bằng việc tốt nghiệp đại học. Vì đã bị buộc tội danh nghiêm trọng, Matthew thấy khó có cơ hội tìm việc nên chọn trở thành thợ điện.

Hiện ở tuổi 39, Matthew có công việc nhẵn. Anh đã thành hôn và vừa mới mua nhà và muốn trợ giúp những người đang vật lộn với cơn nghiện ma túy.

Quốc Đạt (Theo BBC, Houston Chronicle, Arizona Daily Star )

Tổng công ty Đường sắt kêu khó khi về 'Siêu ủy ban'

Câu chuyện này được ông Vũ Anh Minh - chủ toạ HĐTV Tổng công ty Đường Sắt Việt Nam kể sáng 20/2 tại buổi làm việc của Tổ công tác của Thủ tướng và Ủy ban quản lý vốn tại doanh nghiệp (Siêu ủy ban). Là một trong 19 đơn vị đã chuyển về Siêu ủy ban năm ngoái nhưng Tổng công ty Đường sắt vừa xin được về lại Bộ Giao thông chuyển vận quản lý.

Ông Minh kể, định kỳ ngày 31/12 hằng năm, Tổng công ty Đường sắt sẽ nhận được duyệt y dự toán, trong đó có phần chi dành cho hoạt động công ích tuần đường, gác chắn. Hơn 11.300 nhân sự bộ phận hạ tầng tại 20 công ty thành viên nhìn an toàn cho hàng nghìn km đường sắt trông mong vào dự toán này để làm căn cứ trả lương. Nhưng theo ông Minh, từ đầu năm nay, do Tổng công ty đã được giao về Siêu ủy ban quản lý vốn, việc trả lương chưa được thực hành vì vướng Điều 49 của Luật Ngân sách.

Ông nói, Quốc hội đã ra Nghị quyết 87 trong đó nêu rõ "tiếp chuyện cơ chế giao vốn dự toán ngân sách, bảo trì đường sắt cho Bộ liên lạc vận chuyển". Tuy nhiên, vướng mắc lại nảy khi Tổng công ty và Bộ có ý kiến khác nhau về câu chữ của quyết nghị.

"Tổng công ty đã gửi văn bản kiến nghị, kể cả vượt cấp, nhưng vẫn chưa được giải quyết. Chúng tôi phải chọn lọc, dừng tàu hay chạy tiếp, nhưng dù dừng hay chạy thì chúng tôi đều làm sai", ông Minh nói. Nếu Tổng công ty Đường sắt dừng tàu thì ảnh hưởng đến hơn 30.000 cán bộ nhưng nếu tiếp tục chạy, sẽ là sai cho những viên chức tuần đường, gác chắn bởi họ không có giao kèo.

"Đến đầu tháng 3 mà không được giải quyết thì phải báo cáo Chính phủ cho dừng tàu, vì không ai làm tuần đường gác chắn", ông nói.

Tổ công tác của Thủ tướng làm việc với Ủy ban quản lý vốn Nhà nước ngày 20/2. Ảnh: VGP

Tổ công tác của Thủ tướng làm việc với Ủy ban quản lý vốn Nhà nước ngày 20/2. Ảnh: VGP

Hai tháng đầu năm, Tổng công ty đã ứng tiền trước để trả lương. "Nhưng đó cũng chỉ là giải pháp tình thế, bản chất là chúng tôi cũng đang làm sai vì chưa có dự toán, chưa ký hợp đồng thì sao có thể ứng tiền", ông Minh nói và cho biết tình thế đang "khôn cùng cần kíp".

Vướng mắc trong cơ chế, văn bản luật sau khi về "Siêu ủy ban" cũng được Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) nêu.

Ông Phạm Ngọc Minh, Chủ tịch HĐQT Vietnam Airlines lấy thí dụ, giai đoạn trước, khi tổng công ty này trình kế hoạch đầu tư phi cơ, nhanh thì ba tuần, chậm thì 6 tháng được duyệt y. Nhưng tờ trình gần nhất về việc đầu tư dòng phi cơ thân hẹp của Vietnam Airlines đã hơn hai năm nhưng vẫn chưa được duyệt. "Vướng mắc lớn nhất nằm ở sự thiếu đồng bộ, nhất quán trong các văn bản pháp luật", ông Minh nói.

Một vướng mắc khác được Chủ tịch Vietnam Airlines nhắc đến là việc phân cấp, ủy quyền cho người đại diện vốn quốc gia. Theo quy định, những vấn đề lớn liên hệ đến hoạt động doanh nghiệp trước khi trình Đại hội đồng cổ đông và Hội đồng quản trị phải xin ý kiến Ủy ban quản lý vốn, nhưng quy định này cũng lồng thêm một ý là phải vắng cả "những vấn đề khác".

"Do chúng tôi không biết vấn đề khác này là những vấn đề gì nên chúng tôi vắng hết. Nhóm đại diện vốn tự đặt ra một ngưỡng là bẩm các vấn đề với ủy ban trước một tuần khi họp Hội đồng quản trị. Nếu không bị các vụ chức năng 'thổi còi' thì chúng tôi sẽ duyệt y", ông Minh san sớt và kiến nghị ủy ban sớm thể chế hóa "những vấn đề khác cụ thể là gì".

Cũng giống như Tổng công ty Đường sắt hay Vietnam Airlines, vấn đề mà ông Nguyễn Đức Chi, Chủ tịch Tổng công ty Đầu tư và kinh dinh vốn quốc gia (SCIC) nêu ra là câu chuyện chuẩn y thẩm quyền đầu tư dự án. Bởi sự chồng chéo giữa các luật dẫn tới tình cảnh lãnh đạo SCIC gặp nhiều khó khăn khi quyết định chọn dự án.

Khi SCIC xin ý kiến của Ủy ban quản lý vốn để đầu tư một dự án, Ủy ban nói SCIC hỏi quan điểm Bộ Kế hoạch & Đầu tư vì hệ trọng đến Luật Đầu tư công, nhưng lừng khừng án không thuộc một lĩnh vực nào trong Luật Đầu tư công, SCIC phải tư vấn thêm các bộ ngành khác, rồi chung cục không bên nào cho ý kiến. "Kiến nghị của doanh nghiệp đúng, trả lời của ủy ban cũng đúng, phản hồi của bộ ngành cũng thế, vậy chung cục lại trở về với kiến nghị ban sơ", ông Chi nói.

Siêu Ủy ban đại diện chủ sở hữu vốn Nhà nước tại 19 tập đoàn, tổng công ty, với số vốn nắm giữ khoảng 2,3 triệu tỷ đồng, ra mắt vào tháng 9/2018.

Lý giải việc này, Thứ tưởng Kế hoạch & Đầu tư Vũ Đại Thắng nói đa phần những vướng mắc là trong các quy định của luật. "Lúc xây dựng các văn bản luật trước đây chưa tính tới các hệ thống cơ quan đại diện sở hữu, cơ quan quản lý vốn, nên những luật này vẫn chưa vận dụng được ngay", ông Thắng nói.

Tuy nhiên, Thứ trưởng Thắng cho rằng cũng có vấn đề do cách tiếp cận của các tập đoàn, tổng công ty. Có những trường hợp, các doanh nghiệp tư nhân cũng phải ứng dụng các quy định na ná nhưng họ vẫn có thể thực hiện, trong khi các doanh nghiệp Nhà nước gặp nhiều khó khăn. Như ngành hàng không, ông Thắng cho biết những doanh nghiệp tư nhân khác cũng phải tuân thủ theo Luật Đầu tư, nhưng họ vẫn làm được, trong khi những doanh nghiệp Nhà nước như Vietnam Airlines lại vướng nhiều vấn đề.

Minh Sơn

Vượt qua khó khăn ngày hôm nay để chào đón ngày mai

Tôi là con gái duy nhất trong số 4 anh chị em, ngoài việc học, 4 anh em tôi phải đi lấy rau lợn, rau bò phụ giúp ba má. Cứ thế, thời kì dần trôi đi, bao nỗi nặng nhọc của ba má và sự nỗ lực của 4 anh em tôi đã được đền đáp. Cả 4 anh em đều được học hành, có nghề và công ăn việc làm ổn định.

Ở độ tuổi Canh Thân, sinh năm 1980, tôi đứa con gái duy nhất ở làng đi học đầy đủ và tháng 8/2001 có được tấm bằng trung cấp sư phạm chuyên ngành mầm non chính quy đi xin việc. Ai cũng bảo, tuổi Canh Thân khó nhọc, kém may mắn, nhất lại là nữ càng nặng nhọc hơn. Nhưng tôi luôn nghĩ đến câu nói của dân gian để lại "Tuổi Thân thì mặc tuổi Thân, sinh vào giờ Dần vẫn sướng như Tiên" và rồi rốt cục thì may mắn cũng đã đến với tôi. Tôi được nhận luôn vào làm cô giáo măng non ở trường công lập của xã và được hưởng lương của Phòng Giáo dục.

Tôi trong một cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình Việt Nam.

Tôi trong một cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình Việt Nam.

Tháng 11/2001, tôi xây dựng gia đình. Chồng tôi là người cùng thôn, bố anh mất sớm, anh phải bỏ học giữa chừng để phụ mẹ nuôi 3 em. Cả 2 bên gia đình đều là nông dân nghèo và đông con, vợ chồng chúng tôi lấy nhau, lên đường điểm là ở ngôi nhà cấp 4, nền đất, trong nhà không có vật dụng gì quý báu. Tôi nhớ rất rõ buổi tối trước nhất về nhà chồng, bố tôi gọi chồng tôi lại uống nước và bảo "Bố không có tiền cho con gái làm của hồi môn, bố chỉ có cái chữ cho nó, 2 đứa về bảo nhau làm ăn, tự lo cuộc sống".

Đến tận giờ, mỗi khi nghĩ đến câu nói đó, 2 vợ chồng tôi đều chảy nước mắt. Tôi rất may mắn khi được sinh ra trong một gia đình tuy nghèo nhưng bố mẹ chú trọng việc học hành của con cái, và may mắn hơn nữa chồng tôi là người hiền từ, chăm chỉ, chịu khó, hà tằn hà tiện vun vén cho gia đình. Năm 2002, tôi sinh cháu gái đầu lòng; năm 2008, tôi sinh cháu trai thứ 2. Cuộc sống dần dần ổn định và khá hơn, có công việc thu nhập đều, chúng tôi tu sửa trang hoàng nhà cửa, mua sắm vật dụng.

Là chị dâu lớn độc nhất trong gia đình, tôi luôn tinh thần được bổn phận của mình với gia đình, với mẹ chồng và các em, các cháu bên chồng. Khi các em chồng sinh con hay các con, các cháu ốm, tôi đều đứng lên lo việc. Chủ nhật hàng tuần, tôi thẳng băng cải thiện bữa cơm gia đình, mời các em, các cháu đến ăn cùng cho vui vẻ, hòa thuận. Không phải là cuộc sống dư giả hay tiêu sài hoang toàng, mà tôi nghĩ đây là sự kết nối tình thân gia đình.

Bằng tình thương tình, bổn phận, sự chia sẻ từ cái tâm của mình, tôi được gia đình nhà chồng rất yêu quý, mọi sự vậy đều được đền đáp. Khi lấy nhau được tròn 15 năm, năm 2016 chúng tôi xây được ngôi nhà 2 tầng với mặt bằng 70m2. người thân, bạn bè, xóm thôn đều mừng và hào hứng cho chúng tôi vì 2 vợ chồng đều công việc ổn định, đi làm được cấp trên tin, đồng nghiệp quý mến, con ngoan học giỏi, lại luôn được cả gia đình nhà chồng xót thương; có nhà đẹp để ở, không còn cảnh phải lấy chậu thau hứng dột, không còn cảnh khi trời nóng cả nhà phải chui vào trong một cái buồng bé xíu để nằm chỉ có độc nhất một cái điều hòa. Cuộc sống có thể nói là viên mãn.

Thế nhưng đúng là không ai biết trước được điều gì, tôi còn nhớ như in, một buổi sáng ngày hè tháng 7/2018, khi đưa em chồng đi mổ u tuyến giáp ở Bệnh viện Ung bướu Hà Nội, trong thời kì chờ, tôi tranh thủ đi khám. bác sĩ bảo tôi có u mỡ ở thành bụng, nên giải phẫu. Chiều hôm đó, một mình tôi quay về Bệnh viện tuyến huyện khám lại lần nữa và bác sĩ cũng tham mưu nên phẫu thuật. Tôi gọi điện về cho chồng, bàn với gia đình và hợp nhất nhập Viện.

Ngày 18/7/2018, tôi đã được giải phẫu và nằm điều trị tại Bệnh viện huyện, 5 ngày sau thì được bác sỹ thông tin rằng kết quả xét nghiệm bệnh phẩm u mỡ của tôi có tế bào ác tính, tôi cần chuyển sang Bệnh viện K Trung ương để điều trị tiếp. Tôi là người rất nghị lực, rất bình tĩnh nhưng lúc đó cũng khôn cùng sốc, hoang mang, lo sợ và bối rối, nước mắt cứ thi nhau trào ra, không nói được gì. Rồi tôi cố bình tĩnh, gọi chồng ra làm thủ tục chuyển viện và ăn một bữa cơm nhiều gấp 2 lần so với thường ngày vì tôi nghĩ mình cần có sức khỏe để chuẩn bị cho đợt điều trị lâu dài.

Vợ chồng tôi mang mẫu bệnh phẩm sang Bệnh viện K Trung ương để xét nghiệm lại lần nữa, vẫn nuôi hy vọng là nhầm, nhưng kết quả vẫn vậy - tôi đã bị ung thư. Tôi suy nghĩ nhiều lắm, mất 3 đêm liền không ngủ, lo lắng không biết cha mẹ biết mình bị bệnh sẽ đau khổ thế nào, mọi người nhìn mình bằng con mắt thế nào, tôi không muốn ai phải thương hại mình, thấy tiếc cuộc sống đang vui vẻ, hạnh phúc và thương chồng thương con vô cùng, hiện mình chết sớm thì các con mình sẽ ra sao... Bao nhiêu câu hỏi đặt ra và rút cuộc 2 vợ chồng thống nhất chỉ nói bệnh của tôi cho các anh em và chị em của tôi biết.

Xác định ung thư như là bệnh mãn tính, phải sống chung với nó, nếu chỉ nghĩ tới cái chết là sẽ thua cuộc, cần phải tin cẩn vào bác sỹ, tin tức vào khoa học - thế là bắt đầu cuộc hành trình chữa bệnh. Những ngày trước nhất, chồng tôi và anh trai lớn của tôi đi cùng, 2 người vừa thương tôi vừa lo lắng, chân bước run run, nhiều lúc không vững khi bước lên những bậc cầu thang. Hiểu được sự lo âu đó, tôi phải núm tự an ủi mình và khích lệ 2 người bằng những nụ cười và sự lạc quan.

"Mỗi người mỗi số, còn điều trị được nghĩa là còn sống được thêm, em vẫn hạnh phúc hơn những người bị tai nạn ra đi luôn, không thể trở về nên mọi người đừng buồn và lo lắng quá", tôi nói như vậy với chồng và anh trai mình, rồi chúng tôi cùng cười. Cũng may mắn khi sang Viện K, tôi gặp được một phụ huynh học trò là thầy thuốc Khoa X-Quang đã giúp tôi hoàn thiện hồ sơ để nhập viện.

Tại đây, các bác sỹ quyết định mổ lại cho tôi vì cần phải thực hiện cắt bỏ khối u và hạch triệt để hơn. Vậy là 20 ngày sau cuộc phẫu thuật tại Bệnh viện huyện, ngày 08/08/2018, tôi trải qua cuộc giải phẫu lần thứ 2. Phải sang trọng liên tiếp 2 cuộc mổ và sức ép tâm lý nặng nề do mắc phải bạo bệnh, sức khỏe của tôi rất yếu. Nhưng với nghị lực của bản thân cùng với sự coi sóc chu đáo ân cần của các chị dâu, em chồng, tình cảm ấm áp từ những người nhà, sự khích lệ, san sẻ của bạn bè, láng giềng, đồng nghiệp đã giúp tôi vượt qua lúc đau đớn nhất.

Hết một tuần điều trị tại khoa ngoại của Bệnh viện K tôi về nhà dưỡng bệnh. Được 14 ngày thì cắt chỉ, nhưng không may ở phần da bụng nhiều mỡ nên bị 2 mũi không lành. Đúng hôm trời mưa to, gió lớn, 2 vợ chồng lại phải bắt taxi sang Viện K khâu lại, chờ suốt từ 2 giờ chiều đến 6 giờ tối do thầy thuốc phải đi mổ cấp cứu, mỏi mệt và đói. Khủng khiếp hơn là phải khâu sống (không dùng thuốc tê) để cho vết thương mau lành, trong phòng ngự thuật tôi cảm nhận được từng mũi kim khâu đang cắm vào da thịt mình, đau đơn và choáng váng...

Đứng ngoài phòng chờ, chồng tôi chảy nước mắt khi nghe rõ tiếng tôi kêu đau. Khâu xong, 2 vợ chồng đưa nhau về nhà. Kiên quyết không uống giảm đau vì sợ vết thương lâu lành và hại gan, tôi cắn răng chịu đựng vượt qua một đêm dài đớn đau. thời gian rồi cũng qua nhanh, khi vết thương lành, tôi đã cầm đi làm trở lại vì không muốn gia đình, mọi người lo âu, đó cũng là cách để tôi kéo cuộc sống trở lại như thường nhật.

Ngày 11/9/2018 tôi chuyển từ khoa Ngoại sang khoa Xạ của Bệnh viện K. Tôi lo âu lắm, vì nghe mọi người nói xạ là chết, là đớn đau, nhiều tác dụng phụ, bỏng rát, ảnh hưởng nhiều thứ... Tôi đã nghe tham vấn bác sĩ và tĩnh tâm tìm hiểu qua mạng để sẵn sàng cho cuộc chiến với xạ trị. Phác đồ 25 lần chiếu xạ, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy sợ, 1 tuần xạ 5 lần vào các buổi chiều. thưa cấp trên cho tôi đi tiêm chứ không hề nói đi xạ, đồng nghiệp vẫn nghĩ tôi đi tiêm và đặt câu hỏi sao lâu lành thế hay vết thương đau quá! Tôi chỉ cười không nói gì.

láng giềng, họ hàng thì chỉ nghĩ tôi vẫn đi làm như bình thường nên không ai quan hoài đến việc đi Viện của tôi. Tôi phải tự đi để chồng đi làm mới có tiền chữa bệnh, không thể nghỉ mãi được. Hàng ngày, sáng đi làm, 12 giờ về ăn cơm trưa, 12h30 tôi đi xe máy ra bến ô tô buýt bắt xe ra Viện K để xạ trị, truyền dịch. Hơn 5 giờ chiều, có hôm 6 giờ lại bắt ô tô buýt về. Đó thực thụ là chuỗi ngày dông dài dã mỏi mệt và nhọc nhằn, hôm nào cũng xạ ở tầng 1 rồi leo cầu thang bộ lên tầng 3 cắm kim truyền. Có hôm mới leo được đến tầng 2 mà phải nghỉ chân vì quá mệt, đã thế lúc nào cũng sợ gặp người quen và luôn phải vậy tỏ ra thông thường.

Ở bệnh viện mọi người bảo tôi giống như đi đưa Người nhà đi chữa bệnh, không phải là bệnh nhân, tôi cũng vui lắm vì chắc là nhìn mình khỏe mạnh họ mới nói như vậy. Có hôm con gái lớn của tôi thương mẹ đi một mình nên muốn đi cùng, chỉ để cho mẹ vui và động viên mẹ. Những lúc như thế tôi càng phải cố miêu tả rằng mình vẫn ổn để bớt phần lo lắng cho con, khi truyền xong 2 mẹ con đi xe buýt vào siêu thị mua sắm, ăn uống cho vui vẻ để đổi thay không khí và cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Tôi luôn nghĩ mình cần phải vậy, vì mình, vì chồng con để cầm cố hơn nữa,

Cuộc sống đúng là còn nhiều điều bất thần có thể xảy ra, Trong khi tôi đang phải gồng mình chiến đấu bệnh tật, gồng mình nghị lực để cổ vũ người thân cho họ yên tâm về mình thì một cú sốc lớn lại đến với tôi và bố mẹ tôi. Anh trai thứ 2 của tôi đang sống khỏe mạnh và làm việc thường nhật thì bất ngờ bị bị đột quỵ ra đi. Hôm đưa tang anh trai tôi, tất thảy mọi người lo công việc, một mình tôi nằm trong căn phòng bé nhỏ khóc cả ngày, đau lắm, khó thở lắm, ngột ngạt lắm. Ông trời đối với tôi, với ba má tôi như vậy thật không công bằng, khi một đứa con đang điều trị bệnh ung thư, một đứa đột ngột ra đi, người tóc bạc tiễn người đầu xanh. Cú sốc này quá lớn, nhưng tôi lại phải tự cổ vũ mình, biết rằng ốm mệt sẽ không đủ sức đương đầu với bệnh tật rồi cả nhà lại phải lo cho mình, nếu không có họ thì mình không biết phải làm gì nữa tiếp theo nữa...

Khi hết 25 lần xạ trị, bác sỹ quyết định cho tôi xạ 5 lần nữa. Vậy là tổng cộng 30 lần xạ, 30 buổi chiều khó khăn khó nhọc rồi tôi cũng vượt qua. Ngày 3/11/2018, tôi cầm tờ Giấy ra viện bước chân ra khỏi Bệnh viện K, một số người cùng ra nói đùa với nhau: "Cầm thẻ ra viện mà phấn chấn như nhận tấm bằng tốt nghiệp". Đúng vậy, những người bệnh như tôi chỉ mong nhanh đến ngày được ra viện. Tôi vui lắm, vì bác sỹ nói bệnh của tôi đã ổn, rứa ăn uống, giữ giàng sức khỏe, 3 tháng định kỳ đi thẩm tra lại.

Cuộc sống của tôi đã trở lại như trước, hàng ngày không phải đi ô tô buýt chữa bệnh nữa, tôi đi làm như người thường ngày rồi về nhà coi ngó gia đình, dự các hoạt động từng lớp của thôn trang như thi văn nghệ, thể dục thể thao. Các lần tham gia thi ở thôn, tôi đều có giải, đóng góp một phần không nhỏ vào thành tích của thôn. Tôi rất vui vì mình đấu được sống có ích và tự điều chỉnh giờ làm việc, ngơi nghỉ, chế độ ăn uống. Tôi ăn những món ăn tươi, hạn chế thịt đỏ, đồ ăn sẵn nhưng vẫn phải thăng bằng chất dinh dưỡng, sáng dậy tập thể dục đi bộ khoảng 30 phút, chiều tập thể dục khoảng 1 giờ, mỗi tuần 3 buổi tập Yoga.

Sau một thời gian, sức khỏe của tôi dần ổn định, cuộc sống vui khỏe hẳn lên. Cả gia đình đều bái phục tôi, chồng tôi thường nói với các con: "Mẹ các con chính là nhân chứng sống cho sự nghị lực vượt qua bệnh tật của bản thân". Tôi biết rõ rằng mình được như vậy là nhờ nghị lực của chính bản thân mình và sự tiếp sức bằng tình yêu nghĩa vụ của cả gia đình, sự quý mến của láng giềng, sự động viên chia sẻ của đồng nghiệp dành cho tôi.

Kể từ ngày ra viện, tác dụng phụ của xạ trị kéo dài gần một tháng trời vì vết bỏng của xạ trị, đau rát, bất tiện trong việc mặc áo quần, đi lại, sinh hoạt, ăn uống... rồi cũng qua. Tôi vẫn thường xuyên đi khám định kỳ 3 tháng một lần, mỗi lần đến kỳ tái khám, tôi đều có cảm giác lo âu, thấp thỏm khi ký ức về những chuỗi ngày nặng nhọc, đớn đau ở bệnh viện luôn hiện hữu. Nhưng bằng lỹ trí, tôi lại tự mình trấn tĩnh, tự nhủ cho dù kết quả thế nào mình vẫn phải đón nhận một cách nhẹ nhõm. Tôi vui khi mỗi lần tái khám nhận được kết quả tốt và tin vào sự thay của mình đã được đền đáp.

Nhưng chỉ được 13 tháng kể từ ngày phát hiện ra bệnh, đến tháng 8/2019 tôi bị ho kéo dài, uống thuốc rồi tiêm cũng không khỏi, đêm đến thì ho suốt, không ngủ được. Tôi thấy rõ sức khỏe của mình không ổn, chồng tôi giục đi khám, sáng ngày đêm sau tôi bắt ô tô buýt đi khám một mình. Xét nghiệm máu, siêu thanh thì vết mổ cũ ổn, nhưng khi chụp X-quang phổi và chụp cộng hưởng từ thì bác sĩ bác sỹ kết luận trong phổi có khối u, vậy là bệnh ung thư của tôi đã tái phát và di căn và lại phải chuyển tới Bệnh viện K để điều trị.

Hoang mang, mỏi mệt lắm nhưng tôi biết rằng mình phải chũm để chuẩn bị cho chuỗi ngày tháng tiếp theo, cố tỏ ra tĩnh tâm để cổ vũ chồng, tôi bảo anh về thẳng cơ quan anh, còn tôi về trường Báo cáo với lãnh đạo sắp xếp công việc cho tôi đi Viện. Dịp đó trường tôi có hai sự kiện lớn là tổ chức Lễ khai giảng và Tết Trung thu. Tôi là phụ thân rất năng động, làm việc hiệu quả, được đồng nghiệp và cấp trên rất quý mến nên nếu biết tôi bị bệnh mọi người sẽ lo âu, cảm thương, nhìn nhau rồi lại khóc sẽ mất không khí vui tươi của hai ngày đó nên tôi cũng chỉ nói là đi Viện tiêm chữa ho.

Nhập Viện K3, khi biết phải truyền hóa chất tôi rất lo âu và suy sụp. Tôi nghe nhiều người nói truyền hóa chất là sẽ rất nhanh chết, nên uống thuốc lá. Nhưng tôi chưa thấy ai khỏi bệnh bằng thuốc lá và nghĩ rằng nếu có thì chắc là cũng rất hiếm. Bệnh này hiện chỉ có các phương pháp điều trị Tây y để kéo dài sự sống, cần phải tin vào Y học, một mực phải đến bệnh viện điều trị, sau đó thế nào sẽ tính tiếp.

Trong thời kì về nhà chờ hóa trị, tôi luôn tạo bầu không khí vui tươi , thoải mái, làm việc khoa học hơn, tạo thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn, ăn đầy đủ chất hơn, tranh thủ tập thể dục đều đặn vì sợ sau khi truyền háo chất sẽ mệt sẽ không tập được nữa. Đồng thời, hai vợ chồng tổ chức họp gia đình, cổ vũ tư tưởng cho ba má, các anh chị em ruột để mọi người chuẩn bị ý thức, xác định cuộc chiến lâu dài, sẵn sàng đối mặt và ưng mọi tình huống xấu có thể xảy ra.

Tôi luôn nói mọi người hãy rứa thoải mái, vui vẻ để tôi có thể yên tâm chữa bệnh, tôi đã trưởng thành, có hiểu biết nên mọi quyết định về điều trị bệnh là do tôi, mỗi người một mệnh, mỗi người mỗi bệnh, sống đến đâu hưởng đến đó, không quan trọng sống dài hay ngắn mà quan yếu là chất lượng cuộc sống.

Đến nay tôi cũng đã được sống hạnh phúc, con cái đầy đủ và cũng lớn rồi, cả họ nhà chồng thương yêu, công việc lại ổn định, cấp trên và đồng nghiệp luôn tin cậy và yêu quý, nói chung nếu giờ có tuyệt mệnh thì cuộc sống của tôi cũng đã tốt đẹp hơn so với rất nhiều những người khác. Thế nên dần dần cả gia đình đã chấp nhận sự việc một cách thoải mái hơn, mọi người tự cắt cử nhau, các anh em thì lo việc gia đình, còn các chị em sẽ xếp đặt công việc để dành thời gian thay nhau chăm lo cho tôi ở viện.

cổ vũ mọi người như vậy nhưng bản thân tôi cũng vẫn lo lắm, Tôi không sợ mình chết sớm, mà tôi lo là nếu mình chết sớm sẽ trùng tang vì anh trai tôi vừa mới giỗ đầu, ba má tôi sẽ khổ cực hết sức. Rồi tôi lo mình chết sớm đúng dịp con gái lớn ôn thi đại học sẽ làm ảnh hưởng tâm lý và tương lai của con sau này. Đặc biệt chồng tôi, chưa bao giờ anh khóc nhiều đến như thế, anh gầy hẳn đi, tóc bạc trắng, da sạm...

Cảm nhận được tuốt luốt sự lo âu của mọi người, tôi đã nỗ lực sống làm việc, sinh hoạt thường ngày, song song hai vợ chồng lên mạng tìm hiểu về phương pháp hóa trị và tìm những thực phẩm chức năng hay loại thuốc nào cho bệnh nhân ung thư phổi di căn như tôi. Cũng là cái duyên khi chồng tôi đọc được bài viết trên mạng nói về chú Trần Xuân Chín ở Tam Đảo, Vĩnh Phúc, người đã sống khỏe với bệnh ung thư phổi đã di căn được 5 năm nhờ dùng sản phẩm KSol. Chồng tôi đã giao thông với chú Chín, nhưng không may buổi sáng gọi chú không nghe điện thoại, chúng tôi đã nghĩ hoặc trang quảng cáo lừa, nhưng đến buổi chiều thì thấy chú Chín gọi lại cho chồng tôi. Không biết cụ thể cuộc chuyện trò diễn ra như thế nào, nhưng sau đó chồng tôi đã đặt mua luôn sản phẩm KSol. Tôi uống KSol theo liều lượng Chú Chín đã chia sẻ được một tuần trước khi nhập viện hóa trị và duy trì liên tục cho đến bây giờ.

Đêm 11/9/2019 (ngày 13/8 âm lịch), trường tôi phối hợp với UBND huyện tổ chức Đêm hội trăng rằm cho trẻ rất thành công. quần chúng. #, phụ huynh, đay đả nhân viên và các con học trò nô nức vì đã có một đêm Trung thu dành cho trẻ thơ trong xã thật ý nghĩa và vui vẻ. Xong việc, 22h20 phút, tôi về nhà và bắt đầu chuẩn bị đồ dùng cá nhân bắt đầu cho một tuần nằm viện. Đêm đó, tôi không ngủ được, thắc thỏm, lo lắng không biết mình rồi sẽ bị tác dụng phụ của hóa chất như thế nào, sau một tuần liệu có còn khỏe mạnh đi lại không, kiên cố rồi sẽ bị rụng hết tóc, mọi người sẽ biết tôi bị bệnh và thương hại tôi, liên miên suy nghĩ rồi mệt quá tôi cũng chìm vào giấc ngủ.

Một ngày mới bắt đầu, cũng là ngày trước hết như một bước ngoặt thế cục của tôi, đúng 7 giờ 30 phút, hai vợ chồng bắt xe buýt ra Viện K3 Tân Triều, 9 giờ bắt đầu truyền hóa chất. Hồi hộp, lo âu, ngày hôm đó hai vợ chồng thức trắng đêm và truyền đến tận 5 giờ sáng hộm sau mới hết số hóa chất và dịch. Ngày thứ hai, thứ ba cho đến hết 6 ngày các em gái nhà chồng thay nhau chăm sóc tôi. Tôi cảm thấy rất yên tâm vì được các cô em trông nom chị chu đáo, chăm lo từng li từng tý, không để cho tôi phải suy nghĩ hay phiền. Mọi người xung quanh ai cũng bảo không biết cô giáo sống đối xử với nhà chồng thế nào mà các bà cô bên chồng săn sóc hơn cả chị em ruột. Nghe mọi người nói như vậy tôi vui lắm.

Các chị em đồng nghiệp ở trường khi thấy tôi nghỉ làm lâu ai cũng hỏi thăm vì chưa bao giờ tôi nghỉ ốm dài ngày ngoài việc đi mổ như năm trước. Dù tôi chỉ nói mình nằm viện tiêm, nhưng qua thông báo các chị em vẫn biết tôi đang ở K3, đến ngày thứ 5 thì mọi người ra thăm. Khi vào phòng bệnh, nhìn thấy tôi nằm cạnh những người chọc đầu và truyền dịch, họ mới hỏi "Tóm lại là chị bị làm sao?", sau vỡ vạc ra mọi người lại khóc. Tôi bảo họ hãy giấu kín chuyện này vì tôi vẫn khỏe, truyền được 5 ngày mà vẫn như người thường ngày, ăn ngủ tốt.

Vậy là 6 ngày truyền hóa chất đợt 1 chấm dứt, xét nghiệm máu kết quả ổn định, thầy thuốc cho về, 2 vợ chồng lại bắt ô tô buýt về nhà. Không hề bị mệt nhiều như tôi đã từng lo âu, chỉ nghỉ ở nhà một hôm, hôm sau lại tôi lại đi làm và mọi chuyện trở lại thông thường. Tác dụng phụ độc nhất tôi bị là nhiệt miệng, mất khoảng 1 tuần thì ổn định lại thường nhật. Tôi vẫn giữ được mức cân và sức khỏe để sẵn sàng hóa trị đợt 2. Trong suy nghĩ của tôi, luôn lạc quan, vui vẻ, nạm ăn uống đủ dưỡng chất, duy trì tập thể dục và sử dụng sản phẩm KSol đều đặn, quờ quạng các nguyên tố đó đã tạo nên niềm tin và sức mạnh giúp tôi vượt qua được đợt hóa trị một cách an toàn, khỏe mạnh.

Trong thời kì này, thấy sinh hoạt của tôi thất thường, không thể giấu được nữa, tại buổi họp nhà trường, tôi xin nghỉ 1 tuần để hóa trị đợt 2 và chính thức thông báo về bệnh của mình. Cả trường hơn 80 người đều khóc, họ thương tôi và bái phục nghị lực của tôi đã luôn vắt chịu đựng, gắng công vì mọi người, vì công việc và cũng mừng cho tôi là đã truyền đợt 1 xong vẫn khỏe mạnh thông thường. Tôi đã san sớt với họ hàng, bạn bè về bệnh tình của mình. Khi nói ra được, tôi thấy nhẹ lòng hơn, như trút được gánh nặng gì đó.

Trong thời gian ở viện đợt 2 rất nhiều người ra thăm, nhắn tin cổ vũ, tôi luôn nở nụ cười cảm ơn vì mọi người quan hoài, tạo cho tôi niềm tin và sức mạnh. chấm dứt hóa trị đợt 2, tôi vẫn ổn định sức khỏe đi làm thường ngày. Người nhà bệnh nhân ai cũng hỏi "Cô giáo có bí quyết gì mà khỏe, yêu đời như vậy?", tôi chỉ cười và nói: "Hãy luôn nỗ lực, vui vẻ, tin vào thầy thuốc, tin vào ngày mai để vượt lên chính mình". Các cô y tá thì bảo trông thần thái chị tốt như không phải bệnh nhân vậy. Chưa biết là tiến chuyển bệnh sẽ tốt đến đâu nhưng khi nghe mọi người nói vậy tôi vui lắm, vậy là những cầm cố của tôi đã được đền đáp, sức khỏe vấn tốt và trong mắt mọi người tôi vẫn như là một người thường ngày.

Tiếp theo đợt 3, đợt 4 rồi đợt 5, tôi vẫn duy trì chế độ ăn uống, ngủ nghỉ, thể dục và uống KSOL đều đặn mỗi ngày. Hôm nào mệt thì tập bài thở nhẹ nhõm hơn để lưu thông khí huyết, thân được chuyển động ăn ngon và ngủ sâu hơn. Không những vậy, thời kì ở viện tôi luôn yên ủi, khích lệ những bệnh nhân khác hãy cố gắng ăn rồi cùng đi thể dục với tôi, phải luôn vui cười, không được bỏ cuộc. người thân bệnh nhân trong phòng bệnh cũng nghe theo lời tôi, không hề có lối sống cá nhân mà họ luôn viện trợ, chăm sóc bệnh nhân cho nhau khi cần. Khi có mặt tôi là cả phòng bệnh luôn vui vẻ, mọi người đặt cho tôi biệt danh rất dễ thương "Chim Họa mi", nếu hôm nào tôi mệt không nói chuyện nhiều như bình thường, mọi người lại trêu "bữa nay Họa mi ngừng hót" và sau đó lại cùng nhau cười vang, phá tan cả bầu không khí nhọc. ngày nay, sức khỏe của tôi ổn định và đang chuẩn bị hóa trị đợt 6.

tham dự viết bài gửi dự thi, hy vọng rằng câu chuyện của tôi chạm được vào trái tim Ban giám khảo, tôi có thể được giải thưởng, sẽ đỡ phần nào hoài mua sản phẩm KSol. Nhưng điều quan yếu hơn là tôi muốn gửi thông điệp tới vớ mọi người rằng: "Nếu ai sống khỏe mạnh hãy sống hữu ích, sống chăm chút bản thân trước sau đó săn sóc gia đình, có nghĩa vụ với người nhà, bạn bè, đồng nghiệp. Nếu người nhà, bạn bè, đồng nghiệp của mình không may bị bệnh tật hãy dành chọn tình cảm xót thương, coi ngó họ chu đáo, bổ sung dinh dưỡng phù hợp cho họ, chia sẻ động viên thăm hỏi kịp thời, tránh những thông báo bi quan về bệnh tật, luôn tạo cho họ niềm tin vào mai sau. Với những ai không may mắc bệnh như tôi thì hãy luôn lạc quan, vui vẻ, đón nhận bệnh tật một cách nhẹ nhàng, hãy mở lòng đón nhận những tình cảm, sự giúp đỡ của người thân, bạn bè, đồng nghiệp... không được đếm ngược thời kì sống của mình, sống dài hay ngắn không quan trọng mà quan trọng là chất lượng cuộc sống, sống có ý nghĩa, sống được thương tình, hạnh phúc mới là cuộc sống vẹn tròn; hãy bảo đảm cho mình chế độ dinh dưỡng, thể dục, tin vào phác đồ diều trị của thầy thuốc và chọn cho mình sản phẩm hỗ trợ điều trị bệnh hạp như tôi đang dùng sản phẩm KSol".

Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình, mong được gửi tới niềm tin và truyền thêm cảm hứng để mọi người cùng vươn lên, vượt qua mọi khó khăn trong hành trình đương đầu với căn bệnh ung thư. Ai nuốm, thế nhất quyết sẽ được đền đáp xứng đáng. Nếu sức khỏe cho phép, tôi cũng rất mong muốn được là một hợp tác viên của nhóm đi tuyên truyền, san sớt, động viên trợ giúp bệnh nhân ung thư để giảm bớt được phần nào những lo âu và sợ hãi, cùng nhau vững tin, kiên trì cầm cố vượt qua bệnh tật.

Đoàn Thị Thoan

Gan như thí sinh "American Idol": Đi thi không biết giám khảo là ai, mạnh dạn đoán Katy Perry thành Sia

Trong teaser mới nhất của " ", khán giả được chứng kiến một câu chuyện khôn cùng hài hước và hích đến từ một nam thí sinh điển trai tham gia chương trình. Điểm nhấn của đoạn clip dài hơn 2 phút chính là sự ngây thơ đến mức khó hiểu của thí sinh này, thậm chí anh còn không biết giám khảo chấm thi cho mình là ai và "nhầm nhọt sang trồng trỉa" thành rất nhiều ngôi sao khác.

Mở đầu phần thi, đã hỏi nam thí sinh rằng: " Tôi có nghe nói bạn không biết ban giám khảo là ai? " và nhận được cái gật đầu từ đối phương. Ngay sau đó, nữ ca sĩ nổi tiếng đã chỉ vào Luke Bryan và đề nghị chàng trẻ trai đoán tên vị giám khảo này. Sau vài giây ngập ngừng, thí sinh này đã đoán người đàn ông ngồi trước mặt mình là khiến nam ca sĩ chỉ biết câm nín.

Nam thí sinh nhìn Luke Bryan và hỏi: "Anh có phải là Justin Timberlake?" khiến nam ca sĩ chỉ biết cười gượng

Với Katy Perry, nữ ca sĩ có vẻ mừng hơn khi được thí sinh này đoán đúng họ tên. Tuy nhiên, khi được đề nghị kể tên một số ca khúc hay nhất của Katy, nam thí sinh tiếp khiến vị giám khảo quyền lực phải té ngửa với độc nhất vô nhị một từ "Chandelier" (bản hit của Sia).

Đoán đúng tên rồi nhưng sai bản hit của chị nên chị cho next

Người rút cục "chịu trận" là giám khảo . Đứng trước huyền thoại âm nhạc thế giới, nam thí sinh hoàn toàn "mù tịt" và ưa không hề hay biết tính danh của Lionel. Những tưởng câu chuyện sẽ dừng lại ở đây nhưng chàng trai trẻ lại tiếp kiến gây sốc với câu hỏi: " Có phải anh đến từ chương trình "Wheel of Forturne" không? ".

Thực tế, "Wheel of Fortune" là gameshow quay bánh xe, đoán chữ nổi danh tại Mỹ được dẫn dắt bởi MC Pat Sajak. Không hiểu thí sinh này đã "ở ẩn" bao lâu mà có thể lầm lẫn hai người lừng danh không có bất cứ nét tương đồng nào về ngoại hình này với nhau?

"Tôi dỗi rồi, tôi về đây, đừng ai cản nhé!"

Gan như thí sinh American Idol: Đi thi không biết giám khảo là ai, mạnh dạn đoán Katy Perry thành Sia - Ảnh 4.

MC Pat Sajak của gameshow "Wheel of Fortune" hoàn toàn không có điểm nào tương đồng với ngoại hình của Lionel Richie

Ban giám khảo "American Idol" mùa này có nhẽ cần phải siêng năng hơn rất rất nhiều

Sau khi đoạn teaser được đăng tải, rất nhiều khán giả phân bua sự bất bình với nam thí sinh điển trai này. phần đông đều cho rằng việc không tìm hiểu về chương trình trước khi đăng ký dự thi là một khuyết điểm không đáng có. Dưới đây là một số bình luận của khán giả trên trang Youtube chính thức của "American Idol":

- Sao lại có thể không biết Katy Perry là ai?

- Thật là kỳ lạ khi anh ta không biết bất cứ ai trong số họ, ban giám khảo toàn là những huyền thoại.

- Đừng dự chương trình truyền hình nào nếu không biết tên của giám khảo. Cứ như có kịch bản sẵn vậy.

- Kể cả khi anh ta chưa hề nghe ca khúc nào của họ thì ít ra cũng nên biết họ là ai chứ.

- Anh ta diễn giỏi thật.

Nguồn: American Idol