Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

Phó Giám đốc Công an TP HCM: 'Tuấn Khỉ bắn trả 3 phát đạn'

Họp báo tuấn khỉ
Họp báo tuấn khỉ

Chiều 14/2, Phó Giám đốc Công an TP HCM, đại tá Nguyễn Sỹ Quang, cung cấp Thông tin về quá trình truy lùng, tiêu diệt Lê Quốc Tuấn (Tuấn "Khỉ", nguyên thượng úy Công an quận 11) - nghi can bắn chết 5 người tại sòng bạc ở huyện Củ Chi hôm 29/1, tức Mùng 5 Tết.

Theo ông Quang, đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, Công an TP HCM đã thành lập Ban chuyên án gồm tất thảy lực lượng tinh nhuệ. Đến hôm qua, sau 14 ngày truy lùng, nhà chức trách nhận được tin báo Tuấn ở căn nhà hoang giáp ranh xã Tân Thạnh Đông (huyện Củ Chi) xã Tân Hiệp (huyện Hóc Môn).

Lãnh đạo Công an TP HCM tại hiện trường bắn chết Tuấn Khỉ, sáng nay. Ảnh: Hữu Khoa.

Đại tá Nguyễn Sỹ Quang và ông Từ Lương (Phó Giám đốc Sở thông báo - Truyền thông). Ảnh: Mạnh Tùng.

Hàng chục thám thính đặc nhiệm phối hợp các lực lượng phong toả nhiều lớp cả khu vực, bí hiểm đánh úp căn nhà nằm lọt trong khu đất rộng khoảng 10.000 m2, tiếp giáp Tỉnh lộ 15, phía sau là kênh rạch. Ban chuyên án nhận định, Tuấn có thể lợi dụng địa hình phức tạp này nấp, tẩu thoát, nên đặt ra các đề nghị: truy xử lý, truy bắt đảm bảo tuyệt đối cho người dân và lực lượng tham gia truy bắt.

"Quá trình tiếp cận, đối tượng chống trả quyết liệt, tìm cách tẩu thoát, bắn trả 3 phát đạn (trong đó một viên bị lép) buộc . Lực lượng tinh nhuệ được huy động đã xử lý sự việc nhanh gọn trong 50 phút", ông Quang nói.

Cảnh sát thu giữ khẩu súng AK Tuấn dùng để gây án và 9 viên đạn - một viên đã lên nòng và 8 viên trong hộp tiếp đạn.

Trong 20 phút diễn ra cuộc họp báo, đại tá Quang nhiều lần nói rằng "còn nhiều vấn đề sẽ được trả lời khi cơ quan điều tra làm rõ sự thực khách quan của vụ án" và chối từ trả lời các câu hỏi về 15 ngày truy bắt Tuấn.

dự buổi họp báo có ông Từ Lương (Phó Giám đốc Sở thông báo - Truyền thông) và Ban Tuyên giáo Thành ủy TP HCM.

Trưa 14/2, mọi lối vào căn nhà Tuấn ẩn náu vẫn bị phong tỏa. Ảnh: Hữu Khoa.

Trưa 14/2, mọi lối vào căn nhà Tuấn ẩn náu vẫn bị phong tỏa. Ảnh: Hữu Khoa.

Theo điều tra, trưa 29/1, Tuấn và em họ Lê Quốc Minh (tức Si Đa, 27 tuổi) đến sòng bạc ở xã Tân Thạnh Đông (Củ Chi) chơi lắc tài xỉu. Thua hết tiền, Tuấn xin chơi tiếp nhưng các con bạc không ưng. Tuấn về nhà lấy súng AK quay lại bắn nhiều phát khiến , một người bị thương.

Sau khi gây án, Tuấn lấy xe SH và một tỷ đồng ở sới bạc, trốn khỏi hiện trường. Số tiền này được Tuấn đưa cho bạn thân (tức Tý "Bà Dòm", 33 tuổi). nối bỏ trốn, Tuấn cướp xe Nouvo, bỏ lại 11 triệu đồng và xe SH. Đêm đó, hắn cướp xe máy khác của trên Tỉnh lộ 15, bắn chết nạn nhân.

Ôtô của cảnh sát liên tục ra vào hiện trường Tuấn bị bắn chết. Ảnh: Hữu Khoa.

Ôtô của cảnh sát liên tiếp ra vào hiện trường Tuấn bị bắn chết. Ảnh: Hữu Khoa.

Tuấn bị tróc nã về các hành vi Giết người, Cướp tài sản, Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng . liên can vụ án, Lê Quốc Minh và Phạm Thanh Tâm đã bị bắt giữ.

Nhiều ngày qua, hàng trăm cảnh sát , săn lùng Tuấn ở khu vực tại ấp Bốn Phú (xã Trung An).

Vị tí Tuấn 'Khỉ' bị tiêu giệt
Vị tí Tuấn 'Khỉ' bị tiêu giệt

Vị trí Tuấn bị bắn chết. Video: Văn Điệp - Lê Huyền.

Quốc Thắng - Mạnh Tùng

Chiến dịch làm việc tại nhà lớn nhất thế giới

Đó là nhận định của Alvin Foo - CEO hãng lăng xê Reprise Digital tại Thượng Hải. Foo cho biết điều này không hề dễ dàng với một công ty quảng cáo cần sự sáng tạo, hồ hết xây dựng ý tưởng trong các cuộc họp trực tiếp. Làm việc tại nhà có tức là sẽ cần trao đổi nhiều qua các cuộc nói chuyện video và gọi điện thoại.

tiền phong cho mô hình này là các trung tâm tài chính như Hong Kong và Thượng Hải. Đây là những đô thị có hàng trăm nghìn nhân viên văn phòng trong lĩnh vực tài chính, logistics, bảo hiểm, luật và nhiều công việc khác.

Một phụ nữ cầm laptop đi trên đường phố Nam Kinh, Thượng Hải. Ảnh: Bloomberg

Một nữ giới cầm laptop đi trên đường phố Nam Kinh, Thượng Hải. Ảnh: Bloomberg

Trên Bloomberg , một viên chức ngân hàng Hong Kong cho biết anh sẽ kéo dài kỳ nghỉ ở nước ngoài, vì có thể làm việc từ bất cứ đâu với máy tính xách tay và điện thoại. Một số nói rằng họ sẽ dùng thời gian vốn để gặp gỡ và ăn uống với khách hàng vào việc khác. Số khác lại quyết định chuyển hướng hoạt động sang Đông Nam Á.

"Không ai muốn gặp mặt cả. lộ trình của tôi khá trống. Một người còn gửi email cho tôi hỏi rằng: Chúng ta gặp nhau vào tháng hai được không?", Jeffrey Broer - một cố vấn đầu tư mạo hiểm ở Hong Kong nói.

Một số nhà quản lý lo lắng viên chức không đến văn phòng sẽ làm giảm năng suất. Tuy nhiên, một nghiên cứu năm 2015 từ Đại học Stanford ở California cho thấy năng suất của nhân viên tổng đài thuộc công ty du lịch Ctrip (Trung Quốc) tăng 13% khi họ làm việc tại nhà do môi trường làm việc thoải mái hơn và thời kì nghỉ ít hơn. Dịch viêm phổi hiện tại sẽ là cơ hội kiểm nghiệm lý thuyết này trên quy mô lớn.

Dù vậy, với các công ty kinh doanh trong lĩnh vực chia sẻ văn phòng, đây lại là một mối đe dọa lớn. Mô hình này đang nhân rộng khắp các thành phố lớn của Trung Quốc trong những năm gần đây, khi giá thuê văn phòng tăng vọt và các công ty khởi nghiệp công nghệ bùng nổ.

"Đây sẽ là khoảng thời gian rất khó khăn", Dave Tai - Phó giám đốc Beeplus, một công ty cho thuê không gian làm việc với 300 nhân viên, cho hay. Dịch bệnh đã khiến công ty ông hoãn mở thêm cơ sở mới ở Bắc Kinh.

Khi không có khách hàng, doanh nghiệp này có thể sẽ chết. "mấu chốt của không gian làm việc là cộng đồng, mọi người đến với nhau. Thật khó thay thế sự tương tác đó bằng kết nối trực tuyến", ông nói.

Với các doanh nghiệp dựa nhiều vào máy móc, các hãng logistics và cửa hàng bán sỉ, việc kinh doanh cũng sẽ bị gián đoạn và khó đợi mong vào làm việc từ xa. Nhà sản xuất ốp điện thoại Casetify từng dự tính năm 2020 là năm kinh doanh tốt nhất từ trước tới nay với đích tăng gấp đôi doanh số. Tuy nhiên, dịch bệnh đã khiến các nhà máy ở Trung Quốc ngừng hoạt động và buộc Casetify cho hầu hết nhân viên làm việc tại nhà.

Thậm chí, ngay cả đối với những người có thể kinh dinh bằng internet và điện thoại, dịch bệnh cũng khiến họ không có nhiều việc để làm. Các ngân hàng cho biết IPO và nhiều thương vụ đang bị trì hoãn. Theo Bloomberg, giá trị các giao tiếp trong 30 ngày đầu năm 2020 chỉ bằng nửa năm trước.

"Điều tệ bạc nhất vẫn chưa xảy ra. Chúng tôi cho rằng virus corona có thể giáng đòn nặng nề hơn nữa vào nền kinh tế Trung Quốc trong thời gian tới, giống như SARS năm 2003", nhà phân tích Ting Lu của công ty tài chính Nomura cho biết.

Với việc các nhà máy đóng cửa và nhiều viên chức văn phòng làm việc ở nhà, nhiều doanh nghiệp trong ngành dịch vụ của Trung Quốc cũng phải đối mặt với khó khăn. Lĩnh vực này hiện có quy mô lớn hơn nhiều so với thời kỳ dịch SARS, khi đóng góp 53% GDP Trung Quốc. Không có khách hàng, nhiều doanh nghiệp gần như kém.

Một số đã chuyển sang tận dụng Internet để giữ khách hàng áp, hy vọng vượt qua dịch bệnh. Fenix Chen chỉ định đóng cửa phòng tập Hy Funny ở Thượng Hải trong ba ngày Tết. Sau đó, ông hoãn ngày mở cửa đến 10/2, theo khuyến nghị của thị thành.

"hầu hết mọi người Thượng Hải ở nhà, tránh những nơi công cộng. Sự sợ hãi dịch bệnh sẽ ảnh hưởng lâu dài đến hoạt động kinh doanh của chúng tôi", ông nói.

bởi thế, Chen đang khuyến khích khách hàng tập thể dục tại nhà và đăng các video chỉ dẫn lên mạng. "Việc họ tiếp chuyện lề thói này cũng quan yếu đối với hoạt động kinh dinh của chúng tôi sau khi dịch qua đi", ông lý giải.

Ánh Dương (theo Bloomberg)

Vượt qua khó khăn ngày hôm nay để chào đón ngày mai

Tôi là con gái độc nhất vô nhị trong số 4 anh chị em, ngoài việc học, 4 anh em tôi phải đi lấy rau lợn, rau bò phụ giúp ba má. Cứ thế, thời kì dần trôi đi, bao nỗi khó nhọc của cha mẹ và sự rứa của 4 anh em tôi đã được đền đáp. Cả 4 anh em đều được học hành, có nghề và công ăn việc làm ổn định.

Ở độ tuổi Canh Thân, sinh năm 1980, tôi đứa con gái duy nhất ở làng đi học đầy đủ và tháng 8/2001 có được tấm bằng trung cấp sư phạm chuyên ngành măng non chính quy đi xin việc. Ai cũng bảo, tuổi Canh Thân nặng nhọc, kém may mắn, nhất lại là nữ càng vất vả hơn. Nhưng tôi luôn nghĩ đến câu nói của dân gian để lại "Tuổi Thân thì mặc tuổi Thân, sinh vào giờ Dần vẫn sướng như Tiên" và rồi rút cuộc thì may mắn cũng đã đến với tôi. Tôi được nhận luôn vào làm cô giáo măng non ở trường công lập của xã và được hưởng lương của Phòng Giáo dục.

Tôi trong một cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình Việt Nam.

Tôi trong một cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình Việt Nam.

Tháng 11/2001, tôi xây dựng gia đình. Chồng tôi là người cùng thôn, bố anh mất sớm, anh phải bỏ học giữa chừng để phụ mẹ nuôi 3 em. Cả 2 bên gia đình đều là dân cày nghèo và đông con, vợ chồng chúng tôi lấy nhau, xuất phát điểm là ở ngôi nhà cấp 4, nền đất, trong nhà không có vật dụng gì quý giá. Tôi nhớ rất rõ buổi tối trước tiên về nhà chồng, bố tôi gọi chồng tôi lại uống nước và bảo "Bố không có tiền cho con gái làm của hồi môn, bố chỉ có cái chữ cho nó, 2 đứa về bảo nhau làm ăn, tự lo cuộc sống".

Đến tận bây chừ, mỗi khi nghĩ đến câu nói đó, 2 vợ chồng tôi đều chảy nước mắt. Tôi rất may mắn khi được sinh ra trong một gia đình tuy nghèo nhưng ba má chú trọng việc học hành của con cái, và may mắn hơn nữa chồng tôi là người hiền từ, siêng năng, chịu khó, kiệm ước vun vén cho gia đình. Năm 2002, tôi sinh cháu gái đầu lòng; năm 2008, tôi sinh cháu trai thứ 2. Cuộc sống dần dần ổn định và khá hơn, có công việc thu nhập đều, chúng tôi tu bổ trang trí nhà cửa, mua sắm vật dụng.

Là chị dâu lớn duy nhất trong gia đình, tôi luôn tinh thần được nghĩa vụ của mình với gia đình, với mẹ chồng và các em, các cháu bên chồng. Khi các em chồng sinh con hay các con, các cháu ốm, tôi đều đứng lên lo việc. Chủ nhật hàng tuần, tôi bộc trực cải thiện bữa cơm gia đình, mời các em, các cháu đến ăn cùng cho vui vẻ, hòa thuận. Không phải là cuộc sống dư giả hay tiêu sài hoang toàng, mà tôi nghĩ đây là sự kết nối tình thân gia đình.

Bằng tình yêu thương, trách nhiệm, sự chia sẻ từ cái tâm của mình, tôi được gia đình nhà chồng rất yêu quý, mọi sự rứa đều được đền đáp. Khi lấy nhau được tròn 15 năm, năm 2016 chúng tôi xây được ngôi nhà 2 tầng với mặt bằng 70m2. người nhà, bạn bè, làng xóm đều mừng và háo hức cho chúng tôi vì 2 vợ chồng đều công việc ổn định, đi làm được cấp trên tin, đồng nghiệp quý mến, con ngoan học giỏi, lại luôn được cả gia đình nhà chồng yêu; có nhà đẹp để ở, không còn cảnh phải lấy chậu thau hứng dột, không còn cảnh khi trời nóng cả nhà phải chui vào trong một cái buồng bé xíu để nằm chỉ có duy nhất một cái điều hòa. Cuộc sống có thể nói là viên mãn.

Thế nhưng đúng là không ai biết trước được điều gì, tôi còn nhớ như in, một buổi sáng ngày hè tháng 7/2018, khi đưa em chồng đi mổ u tuyến giáp ở Bệnh viện Ung bướu Hà Nội, trong thời gian đợi chờ, tôi tranh thủ đi khám. thầy thuốc bảo tôi có u mỡ ở thành bụng, nên giải phẫu. Chiều hôm đó, một mình tôi quay về Bệnh viện tuyến huyện khám lại lần nữa và thầy thuốc cũng tư vấn nên giải phẫu. Tôi gọi điện về cho chồng, bàn với gia đình và thống nhất nhập Viện.

Ngày 18/7/2018, tôi đã được giải phẫu và nằm điều trị tại Bệnh viện huyện, 5 ngày sau thì được bác sỹ thông báo rằng kết quả xét nghiệm bệnh phẩm u mỡ của tôi có tế bào ác tính, tôi cần chuyển sang Bệnh viện K Trung ương để điều trị tiếp. Tôi là người rất nghị lực, rất bình tĩnh nhưng lúc đó cũng khôn xiết sốc, hoang mang, lo sợ và bối rối, nước mắt cứ thi nhau trào ra, không nói được gì. Rồi tôi cố bình tĩnh, gọi chồng ra làm thủ tục chuyển viện và ăn một bữa cơm nhiều gấp 2 lần so với thường nhật vì tôi nghĩ mình cần có sức khỏe để chuẩn bị cho đợt điều trị lâu dài.

Vợ chồng tôi mang mẫu bệnh phẩm sang Bệnh viện K Trung ương để xét nghiệm lại lần nữa, vẫn nuôi hy vọng là nhầm, nhưng kết quả vẫn vậy - tôi đã bị ung thư. Tôi nghĩ suy nhiều lắm, mất 3 đêm liền không ngủ, lo âu không biết ba má biết mình bị bệnh sẽ khổ đau thế nào, mọi người nhìn mình bằng con mắt thế nào, tôi không muốn ai phải thương hại mình, thấy nuối tiếc cuộc sống đang vui vẻ, hạnh phúc và thương chồng thương con vô cùng, hiện thời mình chết sớm thì các con mình sẽ ra sao... Bao nhiêu câu hỏi đặt ra và rốt cục 2 vợ chồng hợp nhất chỉ nói bệnh của tôi cho các anh em và chị em của tôi biết.

Xác định ung thư như là bệnh kinh niên, phải sống chung với nó, nếu chỉ nghĩ tới cái chết là sẽ thua cuộc, cần phải tin tưởng.# vào bác sỹ, tin cậy vào khoa học - thế là bắt đầu cuộc hành trình chữa bệnh. Những ngày trước nhất, chồng tôi và anh trai lớn của tôi đi cùng, 2 người vừa thương tôi vừa lo âu, chân bước run run, nhiều lúc không vững khi bước lên những bậc cầu thang. Hiểu được sự lo âu đó, tôi phải nuốm tự yên ủi mình và động viên 2 người bằng những nụ cười và sự lạc quan.

"Mỗi người mỗi mạng, còn điều trị được tức thị còn sống được thêm, em vẫn hạnh phúc hơn những người bị tai nạn ra đi luôn, chẳng thể trở về nên mọi người đừng buồn và lo lắng quá", tôi nói như vậy với chồng và anh trai mình, rồi chúng tôi cùng cười. Cũng may mắn khi sang Viện K, tôi gặp được một phụ huynh học sinh là thầy thuốc Khoa X-Quang đã giúp tôi hoàn thiện hồ sơ để nhập viện.

Tại đây, các bác sỹ quyết định mổ lại cho tôi vì cần phải thực hiện cắt bỏ khối u và hạch triệt để hơn. Vậy là 20 ngày sau cuộc giải phẫu tại Bệnh viện huyện, ngày 08/08/2018, tôi sang trọng cuộc phẫu thuật lần thứ 2. Phải qua liên tiếp 2 cuộc mổ và sức ép tâm lý nặng nề do mắc phải bạo bệnh, sức khỏe của tôi rất yếu. Nhưng với nghị lực của bản thân cùng với sự chăm chút chu đáo ân cần của các chị dâu, em chồng, tình cảm ấm áp từ những người thân, sự cổ vũ, san sẻ của bạn bè, láng giềng, đồng nghiệp đã giúp tôi vượt qua lúc đớn đau nhất.

Hết một tuần điều trị tại khoa ngoại của Bệnh viện K tôi về nhà dưỡng bệnh. Được 14 ngày thì cắt chỉ, nhưng không may ở phần da bụng nhiều mỡ nên bị 2 mũi không lành. Đúng hôm trời mưa to, gió lớn, 2 vợ chồng lại phải bắt taxi sang Viện K khâu lại, chờ suốt từ 2 giờ chiều đến 6 giờ tối do thầy thuốc phải đi mổ cấp cứu, mệt mỏi và đói. Khủng khiếp hơn là phải khâu sống (không dùng thuốc tê) để cho vết thương mau lành, trong phòng ngự thuật tôi cảm nhận được từng mũi kim khâu đang cắm vào da thịt mình, đau đơn và choáng váng...

Đứng ngoài phòng chờ, chồng tôi chảy nước mắt khi nghe rõ tiếng tôi kêu đau. Khâu xong, 2 vợ chồng đưa nhau về nhà. cương quyết không uống giảm đau vì sợ vết thương lâu lành và hại gan, tôi cắn răng chịu đựng vượt qua một đêm dài đớn đau. thời kì rồi cũng qua nhanh, khi vết thương lành, tôi đã thế đi làm trở lại vì không muốn gia đình, mọi người lo âu, đó cũng là cách để tôi kéo cuộc sống trở lại như thông thường.

Ngày 11/9/2018 tôi chuyển từ khoa Ngoại sang khoa Xạ của Bệnh viện K. Tôi lo âu lắm, vì nghe mọi người nói xạ là chết, là đau đớn, nhiều tác dụng phụ, bỏng rát, ảnh hưởng nhiều thứ... Tôi đã nghe tham mưu bác sĩ và bình tĩnh tìm hiểu qua mạng để sẵn sàng cho cuộc chiến với xạ trị. Phác đồ 25 lần chiếu xạ, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy sợ, 1 tuần xạ 5 lần vào các buổi chiều. vắng cấp trên cho tôi đi tiêm chứ không hề nói đi xạ, đồng nghiệp vẫn nghĩ tôi đi tiêm và đặt câu hỏi sao lâu lành thế hay vết thương đau quá! Tôi chỉ cười không nói gì.

láng giềng, họ hàng thì chỉ nghĩ tôi vẫn đi làm như bình thường nên không ai quan hoài đến việc đi Viện của tôi. Tôi phải tự đi để chồng đi làm mới có tiền chữa bệnh, không thể nghỉ mãi được. Hàng ngày, sáng đi làm, 12 giờ về ăn cơm trưa, 12h30 tôi đi xe máy ra bến xe buýt bắt xe ra Viện K để xạ trị, truyền dịch. Hơn 5 giờ chiều, có hôm 6 giờ lại bắt xe buýt về. Đó thực sự là chuỗi ngày dài dòng dã mệt mỏi và nhọc nhằn, hôm nào cũng xạ ở tầng 1 rồi leo cầu thang bộ lên tầng 3 cắm kim truyền. Có hôm mới leo được đến tầng 2 mà phải nghỉ chân vì quá mệt, đã thế lúc nào cũng sợ gặp người quen và luôn phải cụ tỏ ra thường ngày.

Ở bệnh viện mọi người bảo tôi giống như đi đưa Người nhà đi chữa bệnh, không phải là bệnh nhân, tôi cũng vui lắm vì chắc là nhìn mình khỏe mạnh họ mới nói như vậy. Có hôm con gái lớn của tôi thương mẹ đi một mình nên muốn đi cùng, chỉ để cho mẹ vui và cổ vũ mẹ. Những lúc như thế tôi càng phải cố diễn đạt rằng mình vẫn ổn để bớt phần lo lắng cho con, khi truyền xong 2 mẹ con đi xe buýt vào siêu thị mua sắm, ăn uống cho vui vẻ để đổi thay không khí và cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Tôi luôn nghĩ mình cần phải chũm, vì mình, vì chồng con để thế hơn nữa,

Cuộc sống đúng là còn nhiều điều bất thần có thể xảy ra, Trong khi tôi đang phải gồng mình tranh đấu bệnh tật, gồng mình nghị lực để cổ vũ người thân cho họ yên tâm về mình thì một cú sốc lớn lại đến với tôi và cha mẹ tôi. Anh trai thứ 2 của tôi đang sống khỏe mạnh và làm việc thường ngày thì bất thần bị bị đột quỵ ra đi. Hôm đưa tang anh trai tôi, tất tật mọi người lo công việc, một mình tôi nằm trong căn phòng bé nhỏ khóc cả ngày, đau lắm, khó thở lắm, ngột ngạt lắm. Ông trời đối xử với tôi, với cha mẹ tôi như vậy thật không công bằng, khi một đứa con đang điều trị bệnh ung thư, một đứa đột ngột ra đi, người tóc bạc tiễn người tóc xanh. Cú sốc này quá lớn, nhưng tôi lại phải tự khích lệ mình, biết rằng ốm mệt sẽ không đủ sức chống chọi với bệnh tật rồi cả nhà lại phải lo cho mình, nếu không có họ thì mình không biết phải làm gì nữa tiếp theo nữa...

Khi hết 25 lần xạ trị, bác sỹ quyết định cho tôi xạ 5 lần nữa. Vậy là tổng cộng 30 lần xạ, 30 buổi chiều khó khăn vất vả rồi tôi cũng vượt qua. Ngày 3/11/2018, tôi cầm tờ Giấy ra viện bước chân ra khỏi Bệnh viện K, một số người cùng ra nói đùa với nhau: "Cầm thẻ ra viện mà nao nức như nhận tấm bằng tốt nghiệp". Đúng vậy, những người bệnh như tôi chỉ mong nhanh đến ngày được ra viện. Tôi vui lắm, vì bác sỹ nói bệnh của tôi đã ổn, cố kỉnh ăn uống, giữ gìn sức khỏe, 3 tháng định kỳ đi thẩm tra lại.

Cuộc sống của tôi đã trở lại như trước, hàng ngày không phải đi xe buýt chữa bệnh nữa, tôi đi làm như người thông thường rồi về nhà săn sóc gia đình, tham gia các hoạt động từng lớp của thôn ấp như thi văn nghệ, thể dục thể thao. Các lần dự thi ở thôn, tôi đều có giải, đóng góp một phần không nhỏ vào thành tích của thôn. Tôi rất vui vì mình tiếp chuyện được sống hữu dụng và tự điều chỉnh giờ làm việc, nghỉ ngơi, chế độ ăn uống. Tôi ăn những món ăn tươi, hạn chế thịt đỏ, đồ ăn sẵn nhưng vẫn phải thăng bằng chất dinh dưỡng, sáng dậy tập thể dục đi bộ khoảng 30 phút, chiều tập thể dục khoảng 1 giờ, mỗi tuần 3 buổi tập Yoga.

Sau một thời gian, sức khỏe của tôi dần ổn định, cuộc sống vui khỏe hẳn lên. Cả gia đình đều bái phục tôi, chồng tôi thường nói với các con: "Mẹ các con chính là nhân chứng sống cho sự nghị lực vượt qua bệnh tật của bản thân". Tôi biết rõ rằng mình được như vậy là nhờ nghị lực của chính bản thân mình và sự tiếp sức bằng tình thương xót nghĩa vụ của cả gia đình, sự quý mến của láng giềng, sự cổ vũ san sớt của đồng nghiệp dành cho tôi.

Kể từ ngày ra viện, tác dụng phụ của xạ trị kéo dài gần một tháng trời vì vết bỏng của xạ trị, đau rát, bất tiện trong việc mặc áo quần, đi lại, sinh hoạt, ăn uống... rồi cũng qua. Tôi vẫn bộc trực đi khám định kỳ 3 tháng một lần, mỗi lần đến kỳ tái khám, tôi đều có cảm giác lo lắng, thấp thỏm khi ký ức về những chuỗi ngày khó nhọc, đớn đau ở bệnh viện luôn hiện hữu. Nhưng bằng lỹ trí, tôi lại tự mình trấn tĩnh, tự nhủ cho dù kết quả thế nào mình vẫn phải đón nhận một cách nhẹ nhõm. Tôi vui khi mỗi lần tái khám nhận được kết quả tốt và tin vào sự vậy của mình đã được đền đáp.

Nhưng chỉ được 13 tháng kể từ ngày phát hiện ra bệnh, đến tháng 8/2019 tôi bị ho kéo dài, uống thuốc rồi tiêm cũng không khỏi, đêm đến thì ho suốt, không ngủ được. Tôi thấy rõ sức khỏe của mình không ổn, chồng tôi giục đi khám, sáng sớm hôm sau tôi bắt ô tô buýt đi khám một mình. Xét nghiệm máu, siêu thanh thì vết mổ cũ ổn, nhưng khi chụp X-quang phổi và chụp cộng hưởng từ thì thầy thuốc bác sỹ kết luận trong phổi có khối u, vậy là bệnh ung thư của tôi đã tái phát và di căn và lại phải chuyển tới Bệnh viện K để điều trị.

Hoang mang, mỏi mệt lắm nhưng tôi biết rằng mình phải vậy để chuẩn bị cho chuỗi ngày tháng tiếp theo, cố tỏ ra tĩnh tâm để cổ vũ chồng, tôi bảo anh về thẳng cơ quan anh, còn tôi về trường thưa với lãnh đạo xếp đặt công việc cho tôi đi Viện. Dịp đó trường tôi có hai sự kiện lớn là tổ chức Lễ khai trường và Tết Trung thu. Tôi là ba rất năng động, làm việc hiệu quả, được đồng nghiệp và cấp trên rất quý mến nên nếu biết tôi bị bệnh mọi người sẽ lo âu, thương cảm, nhìn nhau rồi lại khóc sẽ mất không khí vui tươi của hai ngày đó nên tôi cũng chỉ nói là đi Viện tiêm chữa ho.

Nhập Viện K3, khi biết phải truyền hóa chất tôi rất lo âu và suy sụp. Tôi nghe nhiều người nói truyền hóa chất là sẽ rất nhanh chết, nên uống thuốc lá. Nhưng tôi chưa thấy ai khỏi bệnh bằng thuốc lá và nghĩ rằng nếu có thì chắc là cũng rất hiếm. Bệnh này hiện chỉ có các phương pháp điều trị Tây y để kéo dài sự sống, cần phải tin vào y khoa, nhất quyết phải đến bệnh viện điều trị, sau đó thế nào sẽ tính tiếp.

Trong thời gian về nhà chờ hóa trị, tôi luôn tạo bầu không khí vui tươi , thoải mái, làm việc khoa học hơn, tạo thời gian ngơi nghỉ nhiều hơn, ăn đầy đủ chất hơn, tranh thủ tập thể dục đều đặn vì sợ sau khi truyền háo chất sẽ mệt sẽ không tập được nữa. song song, hai vợ chồng tổ chức họp gia đình, khích lệ tư tưởng cho bố mẹ, các anh chị em ruột để mọi người chuẩn bị ý thức, xác định cuộc chiến lâu dài, sẵn sàng đối mặt và ưng mọi cảnh huống xấu có thể xảy ra.

Tôi luôn nói mọi người hãy thế thoải mái, vui vẻ để tôi có thể yên tâm chữa bệnh, tôi đã trưởng thành, có hiểu biết nên mọi quyết định về điều trị bệnh là do tôi, mỗi người một mệnh, mỗi người mỗi bệnh, sống đến đâu hưởng đến đó, không quan yếu sống dài hay ngắn mà quan yếu là chất lượng cuộc sống.

Đến nay tôi cũng đã được sống hạnh phúc, con cái đầy đủ và cũng lớn rồi, cả họ nhà chồng thương yêu, công việc lại ổn định, cấp trên và đồng nghiệp luôn tin cậy và yêu quý, nói chung nếu giờ có tuyệt mệnh thì cuộc sống của tôi cũng đã tốt đẹp hơn so với rất nhiều những người khác. Thế nên dần dần cả gia đình đã ưng ý sự việc một cách thoải mái hơn, mọi người tự cắt cử nhau, các anh em thì lo việc gia đình, còn các chị em sẽ xếp đặt công việc để dành thời gian thay nhau chăm lo cho tôi ở viện.

cổ vũ mọi người như vậy nhưng bản thân tôi cũng vẫn lo lắm, Tôi không sợ mình chết sớm, mà tôi lo là nếu mình chết sớm sẽ trùng tang vì anh trai tôi vừa mới giỗ đầu, bác mẹ tôi sẽ đau khổ vô cùng. Rồi tôi lo mình chết sớm đúng dịp con gái lớn ôn thi đại học sẽ làm ảnh hưởng tâm lý và mai sau của con sau này. Đặc biệt chồng tôi, chưa bao giờ anh khóc nhiều đến như thế, anh gầy hẳn đi, tóc bạc trắng, da sạm...

Cảm nhận được tất cả sự lo âu của mọi người, tôi đã cố gắng sống làm việc, sinh hoạt thông thường, Đồng thời hai vợ chồng lên mạng tìm hiểu về phương pháp hóa trị và tìm những thực phẩm chức năng hay loại thuốc nào cho bệnh nhân ung thư phổi di căn như tôi. Cũng là cái duyên khi chồng tôi đọc được bài viết trên mạng nói về chú Trần Xuân Chín ở Tam Đảo, Vĩnh Phúc, người đã sống khỏe với bệnh ung thư phổi đã di căn được 5 năm nhờ dùng sản phẩm KSol. Chồng tôi đã giao thông với chú Chín, nhưng không may buổi sáng gọi chú không nghe điện thoại, chúng tôi đã nghĩ năng trang lăng xê lừa, nhưng đến buổi chiều thì thấy chú Chín gọi lại cho chồng tôi. Không biết cụ thể cuộc nói chuyện diễn ra như thế nào, nhưng sau đó chồng tôi đã đặt mua luôn sản phẩm KSol. Tôi uống KSol theo liều lượng Chú Chín đã san sẻ được một tuần trước khi nhập viện hóa trị và duy trì liên tục cho đến giờ.

Đêm 11/9/2019 (ngày 13/8 âm lịch), trường tôi phối hợp với UBND huyện tổ chức Đêm hội trăng rằm cho trẻ rất thành công. Nhân dân, phụ huynh, phụ thân viên chức và các con học trò hào hứng vì đã có một đêm Trung thu dành cho con nít trong xã thật ý nghĩa và vui vẻ. Xong việc, 22h20 phút, tôi về nhà và bắt đầu chuẩn bị đồ dùng cá nhân bắt đầu cho một tuần nằm viện. Đêm đó, tôi không ngủ được, ngay ngáy, lo âu không biết mình rồi sẽ bị tác dụng phụ của hóa chất như thế nào, sau một tuần liệu có còn khỏe mạnh đi lại không, kiên cố rồi sẽ bị rụng hết tóc, mọi người sẽ biết tôi bị bệnh và thương hại tôi, liên hồi suy nghĩ rồi mệt quá tôi cũng chìm vào giấc ngủ.

Một ngày mới bắt đầu, cũng là ngày trước tiên như một bước ngoặt cuộc đời của tôi, đúng 7 giờ 30 phút, hai vợ chồng bắt ô tô buýt ra Viện K3 Tân Triều, 9 giờ bắt đầu truyền hóa chất. Hồi hộp, lo lắng, ngày hôm đó hai vợ chồng thức trắng đêm và truyền đến tận 5 giờ sáng hộm sau mới hết số hóa chất và dịch. Ngày thứ hai, thứ ba cho đến hết 6 ngày các em gái nhà chồng thay nhau coi sóc tôi. Tôi cảm thấy rất yên tâm vì được các cô em coi ngó chị chu đáo, chăm lo từng li từng tý, không để cho tôi phải suy nghĩ hay phiền. Mọi người xung quanh ai cũng bảo không biết cô giáo sống đối xử với nhà chồng thế nào mà các bà cô bên chồng chăm sóc hơn cả chị em ruột. Nghe mọi người nói như vậy tôi vui lắm.

Các chị em đồng nghiệp ở trường khi thấy tôi nghỉ làm lâu ai cũng hỏi thăm vì chưa bao giờ tôi nghỉ ốm dài ngày ngoài việc đi mổ như năm trước. Dù tôi chỉ nói mình nằm viện tiêm, nhưng qua thông báo các chị em vẫn biết tôi đang ở K3, đến ngày thứ 5 thì mọi người ra thăm. Khi vào phòng bệnh, nhìn thấy tôi nằm cạnh những người chọc đầu và truyền dịch, họ mới hỏi "Tóm lại là chị bị làm sao?", sau đổ vỡ ra mọi người lại khóc. Tôi bảo họ hãy giấu kín chuyện này vì tôi vẫn khỏe, truyền được 5 ngày mà vẫn như người bình thường, ăn ngủ tốt.

Vậy là 6 ngày truyền hóa chất đợt 1 kết thúc, xét nghiệm máu kết quả ổn định, thầy thuốc cho về, 2 vợ chồng lại bắt xe buýt về nhà. Không hề bị mệt nhiều như tôi đã từng lo âu, chỉ nghỉ ở nhà một hôm, hôm sau lại tôi lại đi làm và mọi chuyện trở lại bình thường. Tác dụng phụ độc nhất tôi bị là nhiệt miệng, mất khoảng 1 tuần thì ổn định lại thường nhật. Tôi vẫn giữ được mức cân và sức khỏe để sẵn sàng hóa trị đợt 2. Trong nghĩ suy của tôi, luôn lạc quan, vui vẻ, thế ăn uống đủ dưỡng chất, duy trì tập thể dục và dùng sản phẩm KSol đều đặn, thảy các nguyên tố đó đã tạo nên niềm tin và sức mạnh giúp tôi vượt qua được đợt hóa trị một cách an toàn, khỏe mạnh.

Trong thời gian này, thấy sinh hoạt của tôi thất thường, chẳng thể giấu được nữa, tại buổi họp nhà trường, tôi xin nghỉ 1 tuần để hóa trị đợt 2 và chính thức thông báo về bệnh của mình. Cả trường hơn 80 người đều khóc, họ thương tôi và khâm phục nghị lực của tôi đã luôn nuốm chịu đựng, gắng công vì mọi người, vì công việc và cũng mừng cho tôi là đã truyền đợt 1 xong vẫn khỏe mạnh thường nhật. Tôi đã san sớt với họ hàng, bạn bè về bệnh tình của mình. Khi nói ra được, tôi thấy nhẹ lòng hơn, như trút được gánh nặng gì đó.

Trong thời kì ở viện đợt 2 rất nhiều người ra thăm, nhắn khích lệ, tôi luôn nở nụ cười cảm ơn vì mọi người quan tâm, tạo cho tôi niềm tin và sức mạnh. chấm dứt hóa trị đợt 2, tôi vẫn ổn định sức khỏe đi làm thường nhật. người thân bệnh nhân ai cũng hỏi "Cô giáo có bí quyết gì mà khỏe, yêu đời như vậy?", tôi chỉ cười và nói: "Hãy luôn cụ, vui vẻ, tin vào thầy thuốc, tin vào tương lai để vượt lên chính mình". Các cô y tá thì bảo trông thần thái chị tốt như thường phải bệnh nhân vậy. Chưa biết là tiến chuyển bệnh sẽ tốt đến đâu nhưng khi nghe mọi người nói vậy tôi vui lắm, vậy là những ráng của tôi đã được đền đáp, sức khỏe vấn tốt và trong mắt mọi người tôi vẫn như là một người thông thường.

Tiếp theo đợt 3, đợt 4 rồi đợt 5, tôi vẫn duy trì chế độ ăn uống, ngủ nghỉ, thể dục và uống KSOL đều đặn mỗi ngày. Hôm nào mệt thì tập bài thở nhẹ nhõm hơn để lưu thông huyết khí, thân thể được chuyển động ăn ngon và ngủ sâu hơn. Không những vậy, thời kì ở viện tôi luôn an ủi, động viên những bệnh nhân khác hãy vắt ăn rồi cùng đi thể dục với tôi, phải luôn vui cười, không được bỏ cuộc. người thân bệnh nhân trong phòng bệnh cũng nghe theo lời tôi, không hề có lối sống cá nhân chủ nghĩa mà họ luôn viện trợ, coi sóc bệnh nhân cho nhau khi cần. Khi có mặt tôi là cả phòng bệnh luôn vui vẻ, mọi người đặt cho tôi biệt danh rất dễ thương "Chim Họa mi", nếu hôm nào tôi mệt không chuyện trò nhiều như thường nhật, mọi người lại trêu "bữa nay Họa mi ngừng hót" và sau đó lại cùng nhau cười vang, phá tan cả bầu không khí mệt nhọc. Hiện tại, sức khỏe của tôi ổn định và đang chuẩn bị hóa trị đợt 6.

tham gia viết bài gửi dự thi, hy vọng rằng câu chuyện của tôi chạm được vào trái tim Ban giám khảo, tôi có thể được giải thưởng, sẽ đỡ phần nào chi phí mua sản phẩm KSol. Nhưng điều quan yếu hơn là tôi muốn gửi thông điệp tới quờ mọi người rằng: "Nếu ai sống khỏe mạnh hãy sống có ích, sống chăm sóc bản thân sớm muộn đó săn sóc gia đình, có bổn phận với người nhà, bạn bè, đồng nghiệp. Nếu người thân, bạn bè, đồng nghiệp của mình không may bị bệnh tật hãy dành chọn tình cảm yêu thương, săn sóc họ chu đáo, bổ sung dinh dưỡng ăn nhập cho họ, san sớt động viên thăm hỏi kịp thời, tránh những thông tin bi quan về bệnh tật, luôn tạo cho họ niềm tin vào ngày mai. Với những ai không may mắc bệnh như tôi thì hãy luôn lạc quan, vui vẻ, đón nhận bệnh tật một cách nhẹ nhàng, hãy mở lòng đón nhận những tình cảm, sự viện trợ của người thân, bạn bè, đồng nghiệp... không được đếm ngược thời gian sống của mình, sống dài hay ngắn không quan trọng mà quan yếu là chất lượng cuộc sống, sống có ý nghĩa, sống được thương, hạnh phúc mới là cuộc sống trọn vẹn; hãy đảm bảo cho mình chế độ dinh dưỡng, thể dục, tin vào phác đồ diều trị của bác sĩ và chọn cho mình sản phẩm tương trợ điều trị bệnh hợp như tôi đang sử dụng sản phẩm KSol".

Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình, mong được gửi tới niềm tin và truyền thêm cảm hứng để mọi người cùng vươn lên, vượt qua mọi khó khăn trong hành trình chiến đấu với căn bệnh ung thư. Ai rứa, núm cố định sẽ được đền đáp xứng đáng. Nếu sức khỏe cho phép, tôi cũng rất mong muốn được là một hợp tác viên của nhóm đi tuyên truyền, san sớt, cổ vũ trợ giúp bệnh nhân ung thư để giảm bớt được phần nào những lo lắng và sợ hãi, cùng nhau vững tin, bền chí cầm vượt qua bệnh tật.

Đoàn Thị Thoan

"Germany's Next Top Model" chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh "cởi tuốt tuồn tuột" chụp hình

" " mùa 15 chính là chương trình thiên lí cho series "Next Top Model" trong năm 2020. Vẫn giữ vững danh hiệu phiên bản đầu tư hoành tráng nhất, Host Heidi Klum đã mời đến những siêu mẫu đình đám để làm giám khảo khách mời như Stella Maxwell, Joan Smalls...

Ngoài ra, mùa 15 này cũng quyết định "chơi lớn" khi ngay bộ hình đơn đầu tiên của 25 thí sinh thì tất thảy các cô gái đều phải cởi... tuốt tuồn tuột để tạo dáng bên chú tuấn mã ở biển. Sau buổi chụp hình, 2 thí sinh đã phải rời khỏi cuộc chơi là Malin & Saskia.

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 1.
Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 2.

Các thí sinh khỏa thân tạo dáng bên ngựa ngay bộ hình đơn trước nhất

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 3.

Pinar

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 4.

Mareike

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 5.

Maureen

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 6.

Sarah P.

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 7.

Lijana

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 8.

Nadine

Germanys Next Top Model chơi lớn đầu năm khi cho thí sinh cởi tuốt tuồn tuột chụp hình - Ảnh 9.

Cô nàng này từ khước khỏa thân nên được đặc cách diện bikini

Cùng kết thân với tóc xõa mái mưa trong phim mới, liệu Park Min Young có đẹp xinh hút hồn bằng Seo Hyun và tình tin đồn của Lee Jong Suk?

Park Min Young sắp quay trở lại đường đua màn ảnh nhỏ xứ Hàn với một tác phẩm mang tên "I'll Go To You When The Weather Is Nice", đóng cặp cùng nam diễn viên cực kỳ điển trai - Seo Kang Joon. Mới đây, đài JTBC cũng đã nhá hàng một số hình ảnh của cặp nam – nữ chính và ấn tượng trước nhất về Park Min Young kiên cố là vẻ ngoài hack tuổi với kiểu tóc mái mưa, xõa dài.

Cùng kết thân với tóc xõa mái mưa trong phim mới, liệu Park Min Young có đẹp xinh hút hồn bằng Seo Hyun và tình tin đồn của Lee Jong Suk? - Ảnh 1.

Kiểu tóc mái mưa trendy đúng là giúp Park Min Young "gian lậu" tuổi, nhưng lại khiến tư thế dung nhan của nữ diễn viên sụt giảm đi chút xíu. Thậm chí, trong một vài giây phút, bộ mặt của Park Min Young trở thành gượng gạo và có chút "lúa" bởi kiểu tóc hình như không sinh ra để dành cho cô.

Cùng kết thân với tóc xõa mái mưa trong phim mới, liệu Park Min Young có đẹp xinh hút hồn bằng Seo Hyun và tình tin đồn của Lee Jong Suk? - Ảnh 2.

Và không hẹn mà gặp, các nữ diễn viên xinh đẹp như Seohyun và Kwon Nara – tình tin đồn của Lee Jong Suk cũng kết bạn với kiểu tóc mái mưa, xõa dài trong phim mới. Tuy nhiên trái ngược với Park Min Young, Seohyun và Kwon Nara rất hợp với tóc mái mưa trendy, họ cũng gây ấn tượng với phong thái sắc siêu ổn trong phim mới.

Tạo hình của Seohyun trong phim bách hợp "Hello Dracula" thật khiến dân tình phải xao xuyến vì vẻ ngọt, nữ tính mà chất chứa nhiều tâm can. Và chẳng thể phủ nhận, kiểu tóc mái mưa chính là một trong những yếu tố quan trọng giúp Seohyun hoàn thiện sắc đẹp.

Kwon Nara, tình tin đồn một thời của Lee Jong Suk cũng đang gây sốt khi đảm nhiệm vai nữ thứ trong bộ phim "Itaewon Class". Thậm chí, Kwon Nara còn được cho là lấn át nữ chính với dung nhan mỹ miều, thần thái sang chảnh, hút hồn.

Trong phim, cô nàng đã kết duyên với kiểu tóc mái mưa, xõa dài và đây quả thực là một tuyển lựa trên cả sáng láng. Kiểu tóc trendy đã tôn lên những đường nét khuân mặt thanh thoả, song song giúp dung mạo của Kwon Nara vừa thêm phần tươi trẻ, vừa sang chảnh và thần thái hơn rất nhiều.

Cùng kết thân với tóc xõa mái mưa trong phim mới, liệu Park Min Young có đẹp xinh hút hồn bằng Seo Hyun và tình tin đồn của Lee Jong Suk? - Ảnh 5.

Các hãng xe rục rịch hoạt động trở lại

Hãng xe Mỹ sẽ khởi động lại theo từng tuổi, ưu tiên sự an toàn đối với công nhân địa phương cũng như dựa vào khâu chuẩn bị của chuỗi cung ứng. GM và liên doanh ở Trung Quốc hiện có hơn 58.000 nhân lực, bán hơn 3,64 triệu xe tại nhà nước này trong năm 2018.

Toyota cho biết dự định trở lại hoạt động tại tất tật các nhà máy ở Trung Quốc từ đầu tuần sau, và đã chuẩn bị các kế hoạch trong tuần này. Hãng Nhật có 12 nhà máy ở nhà nước Đông Á.

Một nhà máy của Honda ở Vũ Hán, sẽ dừng hoạt động đến hết tháng hai. Ảnh: Nikkei

Một nhà máy của Honda ở Vũ Hán, sẽ dừng hoạt động đến hết tháng hai. Ảnh: Nikkei

Một đại diện của Nissan cho biết, sẽ "khởi động lại các dây chuyền sinh sản sớm nhất là từ 17/2, tại nhà máy Huadu (tỉnh Quảng Châu) và Dalian (tỉnh Liêu Ninh). thời kì đối với các nhà máy khác sẽ tùy thuộc vào tình hình thực tế. Trong năm 2019, Nissan sinh sản hơn 1,5 triệu xe tại Trung Quốc.

Nhà máy ở Thượng Hải của hãng tàu điện Mỹ Tesla đã mở cửa lại từ ngày 10/2.

Trước đó, kỳ nghỉ Tết Nguyên đán được kéo dài thêm hai tuần do sự bùng phát của dịch viêm phổi cấp. Nhiều hãng lần lượt tạm dừng hoạt động, kéo theo sự đối với ngành công nghiệp ôtô trên khắp thế giới.

Hãng xe Hàn, Hyundai, đã phải ở quê nhà do thiếu nguồn cung. Nhiều hãng khác dừng sinh sản ở Trung Quốc như BMW, Daimler, Ford, Honda, Nissan, Renault, Tesla, Toyota và Volkswagen hay nhà cung ứng Bosch. Trong đó, Honda sẽ tiếp tục đóng cửa nhà máy ở Trung Quốc đến hết tháng hai.

Hôm 10/2, Nissan cho biết, sự ngắt quãng của chuỗi cung ứng tại Trung Quốc có thể ảnh hưởng tới hoạt động của một nhà máy của hãng ở Nhật. "Nhà máy Kyushu sẽ điều chỉnh sinh sản nhất thời trong Thời gian 14 và 17/2", đại diện hãng nêu rõ.

Mỹ Anh (Theo Reuters, ABC News )

Bức tranh 600.000 USD của Việt Nam

Bức tranh 600.000 USD của Việt Nam - VnExpress
×
Thứ hai, 6/1/2020, 02:08 (GMT+7)

Bức tranh 600.000 USD của Việt Nam

Chuyên gia Singapore ở lại Việt Nam nhiều tuần chỉ để tìm một bức tranh có thể đại diện cho một giai đoạn nghệ thuật ở Đông Nam Á.

Đó là lúc chính phủ Singapore khai triển sáng kiến thập kỷ trị giá 378,5 triệu USD về một không gian trưng bày lớn nhất khu vực, nằm ở hai di tích Quốc gia là toà thị chính và toà án vô thượng cũ. Điểm đến mang tên Phòng trưng bày nhà nước Singapore, trực thuộc Bảo tàng Nghệ thuật nhà nước Singapore, nhằm giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật đặc trưng nhất của quốc đảo và Đông Nam Á từ thế kỷ 19 đến nay.

Phòng trưng bày Quốc gia Singapore. Ảnh: NGS.

Người có nhiệm vụ lùng, thẩm định tác phẩm và tổ chức buổi triển lãm đầu tiên của Phòng trưng bày nhà nước Singapore với tên gọi Giữa tuyên ngôn và mơ ước là Phoebe Scott. Những nghiên cứu về nền nghệ thuật Việt Nam giai đoạn 1920 – 1950 đã giúp Phoebe Scott trở nên tiến sĩ chuyên ngành Lịch sử nghệ thuật tại Đại học Sydney, đồng thời được bổ nhậm làm giám tuyển Phòng trưng bày.

Từ năm 2013, ông Eugene Tan, Giám đốc Bảo tàng Nghệ thuật Singapore và Phoebe Scott đến Hà Nội nhiều lần để giới thiệu các ý tưởng, nêu mong muốn cộng tác với bảo tồn Mỹ thuật Việt Nam. Đầu năm 2014, Bộ Văn hoá Thể thao và Du lịch cho phép hai bên ký kết thoả thuận hiệp tác, bắt đầu quá trình cho mượn hiện vật trong một năm.

Để chuẩn bị cho ngày khai trương phòng trưng bày, bảo tồn Nghệ thuật Quốc gia Singapore muốn sưu tập thêm một bức tranh sơn mài, dù đã có nhiều tác phẩm của các nghệ sĩ Việt. Giữa năm 2014, Phoebe Scott quyết định dành một tháng ở Hà Nội để lớp bức tranh mong muốn.

Trong số hàng nghìn tác phẩm đang được Bảo tàng Việt Nam lưu giữ, hai bên cùng nhau tuyển lựa một bức tranh có thể đại diện cho cả tuổi, vừa là dịp giới thiệu nghệ thuật sơn mài ra thế giới. Sau nhiều tuần cân nhắc, các chuyên gia hai nước hợp nhất chọn tác phẩm rạng đông trên nông trang của hoạ sĩ Nguyễn Đức Nùng.

"Bình minh trên nông trang" do hoạ sĩ Nguyễn Đức Nùng (1914-1983) vẽ năm 1958, chất liệu sơn mài. Kích thước 63 x 91,2 cm. Ảnh: Kiều Dương.
"Bức tranh đặc biệt bởi cách xử lý sơn mài đẹp, nhân vật người dân cày toát lên vẻ anh hùng, mang tính biểu trưng những năm 1950 - 1960. Đây là sự bổ sung quan yếu cho các tác phẩm nghệ thuật từ Việt Nam trong bộ sưu tập của Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia Singapore", tấn sĩ Phoebe Scott nói.

Bức tranh được định giá bảo hiểm 600.000 USD vào năm 2015, diễn tả cảnh người đàn ông với thân hình cứng rắn ra ruộng làm việc vào buổi Bình minh, khi ánh nắng sớm đang ló rạng qua những đám mây. Tác phẩm được diễn tả trên chất liệu sơn mài, với những vật liệu đặc trưng của loại hình này là sơn ta, bột điệp, son. Trong đó, vàng thếp được dùng để tạo nên màu sắc bầu trời lúc rạng đông.

Nền trời trong tranh được tạo nên từ vàng dát mỏng. Ảnh: Kiều Dương.

Hoạ sĩ Nguyễn Đức Nùng được biết đến là một trong những hoạ sĩ sơn mài tuấn kiệt nhất của nền mỹ thuật đương đại Việt Nam. Tốt nghiệp trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương năm 1938, ông cũng là thế hệ hoạ sĩ trước hết tạo nên trào lưu vẽ tranh sơn mài khổ lớn theo phong cách hiện thực từng lớp chủ nghĩa.

Để thực hành bức tranh, hoạ sĩ từng được cho là đã trực tiếp đi cấy ruộng để quan sát động tác của người nông dân, biên chép độ sáng, tối, sự tương phản của màu sắc trong không gian lúc Bình minh.

"Trong bức tranh, chúng ta thấy hình ảnh người nông dân quay lưng về phía người xem. Sự lý tưởng hoá hình ảnh trình bày trong cơ bắp chắc khoẻ gợi nên ý nghĩa tượng trưng cho đề tài người nông dân trong tuổi này. Vùng ánh sáng màu vàng được nhấn mạnh tạo nên tính tượng hình khoẻ khoắn, gợi nên tượng trưng một Bình minh chính trị mới ở miền Bắc Việt Nam", phía Singapore nhận xét. Các chuyên gia tại đây xếp hạng bức tranh là minh chứng quan yếu về vai trò của những hoạ sĩ Đông Nam Á trong công cuộc xây dựng giang sơn thời hậu thuộc địa.

Kể lại hành trình của bức tranh, đại diện bảo tồn Mỹ thuật Việt Nam san sẻ, phí tổn Singapore bỏ ra để mượn bức tranh rất đắt đỏ. Nhiều nhất là bảo hiểm và tiền tải bằng đường hàng không. Từng bước một phải tuân theo các quy chuẩn quốc tế về chuyển vận tài sản nhà nước. song song, họ phải cung cấp thông tin chi tiết về toà nhà triển lãm, an ninh, môi trường, số lượng khách tham quan dự định. Ngày 19/10/2015, bức tranh rời Việt Nam, chuẩn bị cho buổi khai trương phòng trưng bày nhà nước Singapore vào tháng 11 cùng năm. Từng chi tiết nhỏ về tình trạng tranh được ghi nhận kỹ bởi chuyên gia Việt Nam và Singapore ở cả hai đầu, đảm bảo sự nguyên vẹn của tác phẩm sau mỗi lần di chuyển.

Theo các tài liệu lịch sử, bức tranh từng có mặt tại triển lãm ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu, nhận được nhiều lời ngợi ca và có vị trí ngang hàng với tác phẩm của các hoạ sĩ Liên Xô cùng thời.

Tranh sơn mài "Bình minh trên nông trang" (ngoài cùng bên trái) trưng bày tại bảo tồn Nghệ thuật các dân tộc phương Đông, Liên Xô cũ. Ảnh tư liệu: tập san Mỹ thuật.

Sau khi Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam được thành lập năm 1962, Hội Mỹ thuật Việt Nam đã bàn giao bức tranh cho bảo tồn để trưng bày thẳng tính. Bên cạnh đó, rạng đông trên nông trang còn được đưa vào sách giáo khoa Âm nhạc và Mỹ thuật lớp 8, trong phần qua loa về mỹ thuật Việt Nam thời đoạn 1954-1975.

Cận cảnh phần lưng được đặc tả của nhân vật chính. Ảnh: Kiều Dương.

Họa sĩ Nguyễn Sỹ Ngọc từng nhận xét: "Bố cục rất táo tợn. Tuy là đứng sấp bóng mà những chi tiết của tấm lưng trần, hai cánh tay được tác giả tập trung biểu hiện với sức rung cảm kỳ diệu. Ánh sáng chỉ hắt vào rất nhẹ bên má, còn tất cả lừng lững như một sức sống thật. Bàn tay phải là một động tác vừa độ, quá lên cao hay xuống thấp đều không đắt".

Đại học Nghệ thuật Huế phân tích, góc nhìn trong bức tranh có thể mô tả chi tiết các nét đặc trưng của nhân vật như cơ bắp, trang phục và bối cảnh đồng quê Việt Nam nhằm lột tả sự khoẻ khoắn, lạc quan của người nông dân trong lao động sản xuất.

phân tách bố cục do tác giả Nguyễn Thanh Tùng, Khoa Sư phạm, Đại học Nghệ thuật Huế thực hành.

Các đường ngang, chéo được cho là nhằm tạo sự đổi thay để giảm bớt sự nhàm chán cho mắt, vừa tạo độ xa gần của cảnh vật và không gian. Về mặt thị giác, các đường nét này tạo cảm giác tĩnh, thảnh thơi, gợi ra được vẻ thăng bình vốn có của nông thôn Việt Nam.

Một số đánh giá khác cho rằng, hoạ sĩ đã áp dụng nhiều lần tỷ lệ vàng cho các chủ thể chính, phụ cho tranh. Loại bố cục này thường được tìm thấy trong những tác phẩm kinh điển ở cả Việt Nam và thế giới, tạo ấn tượng về sự hài hoà trong tâm trí người xem.

Tỷ lệ vàng được ứng dụng nhiều lần trong bức tranh, từ bối cảnh chung đến tạo hình nhân vật chính.
Tác phẩm "Thiếu nữ bên hoa huệ" (1943) của hoạ sĩ Tô Ngọc Vân là một trong những ví dụ điển hình về vận dụng tỷ lệ vàng trong hội hoạ. Lần giao du gần đây nhất, bức tranh được bán với giá 200.000 USD.

Bức tranh rạng đông trên nông trang đã về lại Việt Nam ngày 12/12/2016, nhận được hơn một triệu lượt xem khi ở Singapore.

Trong thời kì khảo sát tại bảo tồn, phía Singapore còn muốn mượn bức sơn mài Xô Viết Nghệ Tĩnh thực hiện bởi 6 tăm tiếng lớn của nền hội hoạ Việt Nam là Nguyễn Đức Nùng, Phạm Văn Đôn, Huỳnh Văn Thuận, Trần Đình Thọ, Nguyễn Sỹ Ngọc và Nguyễn Văn Tỵ.

"Xô Viết Nghệ Tĩnh" (1957), chất liệu sơn mài, phác thảo của Nguyễn Đức Nùng. Ảnh: Kiều Dương.

Tuy nhiên, bức tranh có Kích thước chiều ngang lên tới 320 cm nên khó chuyển vận, trưng bày. Kết quả chỉ độc nhất tác phẩm của hoạ sĩ Nguyễn Đức Nùng khi đó đến Singapore.

Cả hai tác phẩm rạng đông trên nông trang Xô Viết Nghệ Tĩnh đang được trưng bày đối diện nhau tại trọng tâm phòng 15, tầng 2, phần giới thiệu bộ sưu tập tranh sơn mài của bảo tồn Mỹ thuật Việt Nam. Bảo tàng mở cửa từ 8h30 đến 17h hàng ngày, trừ ngày Tết.

Vé tham quan có giá 40.000 đồng một người lớn, 10.000 - 20.000 đồng với con nít và học trò, sinh viên.

Kiều Dương

VKS: Hai tài xế trong vụ lùi xe trên cao tốc đều có lỗi

Sáng nay, yêu cầu này được đưa ra ở phần luận tội trong ngày thứ hai xét xử vụ Vi phạm quy định về điều khiển dụng cụ liên lạc đường bộ trên cao tốc Thái Nguyên - Hà Nội.

Ngô Văn Sơn bị dẫn giải đến toà sáng nay. Ảnh: Phạm Dự.

Ngô Văn Sơn bị áp điệu đến toà tinh khiết 14/2. Ảnh: Phạm Dự.

Theo VKS, có đủ cứ xác định chiều 19/11/2016, Ngô Văn Sơn điều khiển xe Innova chở khách trên cao tốc Thái Nguyên - Hà Nội. Đến nút giao thái hoà (thị xã Phổ Yên), do đi quá lối ra nên Sơn bật đèn cảnh báo hiểm nguy và cho xe đi lùi theo hướng ngược chiều.

Đến gần nút giao thăng bình, bị cáo Hoàng không giảm tốc độ khi gặp biển báo nguy hiểm, không đi chậm với tốc độ 60 km/h mà Hoàng duy trì tốc độ 62 km/h. Hoàng cũng không giảm tốc độ thấp hơn tốc độ tối thiểu và không giảm tốc độ đến mức an toàn. Khi phát hiện xe Innova của Sơn phía trước đang bật đèn cảnh báo nguy hiểm để đi lùi, Hoàng đã đạp phanh, đâm vào đuôi xe Sơn.

Cơ quan công tố nhận định hai cùng có lỗi. Tuy hiểu hành vi của mình nhưng do nhận thức chấp hành luật giao thông còn hạn chế, hai Tài xế đã để xảy ra cộc.

Sơn lái xe trong tình trạng hơi thở có nồng độ cồn, chở quá số người quy định, lùi xe trên cao tốc. Hoàng không làm chủ tốc độ nên gây ra va dẫn đến tai nạn khiến 5 người chết và năm người bị thương. "Lỗi của bị cáo Sơn nhiều hơn bị cáo Hoàng nên Sơn phải chịu trách nhiệm hình sự cao hơn".

VKS yêu cầu toà buộc hai bị cáo đền bù cho gia đình các nạn nhân tổng cộng hơn 1,6 tỷ đồng . Trong đó, Sơn phải bồi thường 2/3, tương đương trên 1,1 tỷ đồng.

Tài xế Lê Ngọc Hoàng. Ảnh: Phạm Dự.

lái xe Lê Ngọc Hoàng. Ảnh: Phạm Dự.

Trước đó, trong phần xét hỏi, Hoàng nhiều lần phản bác buộc tội của VKS. Bị cáo khai khi cách khoảng 70 m thì thấy đèn phanh của xe Innova nháy đỏ rồi tắt luôn, không có đèn cảnh báo. Hơn nữa lúc này, xe Innova đang ở giáp hàng tôn hạ nên anh cũng không biết xe này đang lùi.

Tuy nhiên, Hoàng vẫn chuyển từ chân ga sang rà phanh để chuyển làn sang trái song bất thành do có xe đầu kéo phía sau đang lao đến. Khi còn cách 50 m, Hoàng mới phát hiện ôtô Innova đang lùi nên đạp phanh và đánh lái về bên phải đường. Xe đầu kéo của Hoàng sau đó đâm vào đuôi xe của Sơn.

Về biển báo quy định tốc độ, Hoàng nhận thức rằng được điều khiển xe lưu thông từ 60 đến 100 km/h. Hoàng hiểu biển báo "Đi chậm" dành cho những xe rẽ ra nút giao thái hoà, xe của bị cáo đang đi thẳng nên được quyền ưu tiên. Hoàng bởi vậy tiếp đi với tốc độ từ 60 đến 100 km/h.

Tài xế Sơn khai do đi nhầm đường nên lùi xe để ra nút giao. Sơn nói đã nhận thức được hành vi của mình, còn Hoàng nhiều lần nói "không có lỗi".

Đây là vụ án gây nhiều tranh biện suốt 3 năm, trải qua 9 phiên sơ thẩm, bốn lần phúc án và một lần giám đốc thẩm. Tại phiên phúc thẩm mở màn tháng 11/2018, TAND Thái Nguyên tuyên phạt Hoàng án 6 năm tù, Sơn 9 năm tù. Bị can Hoàng kêu oan, Sơn xin giảm án.